Cố Tri Ý không ngờ đẳng cấp của mấy người này lại thấp như vậy.
Chỉ là ở bên này, Cố Tri Ý còn đang nghĩ ngợi làm sao để đánh trả thì thần giúp đỡ Lâm Quân Trạch đã đến.
Tan học vào ngày thứ sáu, cũng không biết xảy ra chuyện gì mà Lâm Quân Trạch đã xuất hiện ở dưới tòa nhà dạy học, trong n.g.ự.c còn ôm lấy Tam Bảo. Anh cứ như vậy mà đứng thẳng tắp ở đó, tự mình tạo thành một phong cảnh. Khiến cho tất cả các nữ sinh tan học đều
“Cha, mấy dì đó đang nhìn cha kìa!” Tam Bảo ôm cổ Lâm Quân Trạch, giống như cậu bé đã biết đến một bí mật gì đó ghê gớm lắm, thế là lại càng dán sát vào tai của Lâm Quân Trạch thì thầm.
“Con nhìn nhầm rồi, họ đang nhìn con, con đáng yêu vậy mà.”
Cho dù Cố Tri Ý không ở đây, Lâm Quân Trạch vẫn trả lời khéo léo như thế.
Dù sao anh cũng đã từng trải nghiệm cảm giác thua thiệt khi Tam Bảo tố cáo rồi, bản thân mình vẫn nên tránh đi thì vẫn hay hơn, đỡ phiền phức hơn.
“À, đúng vậy.”
Tam Bảo vừa nghe thấy nói mình đáng yêu, các dì kia đều đang nhìn mình thì lập tức bắt đầu kiêu ngạo. Còn nhỏ giọng chào hỏi với mấy nữ sinh xinh đẹp.
“Chào mọi người.” Rất giống các ngôi sao lớn mỗi khi xuất hiện.
Cố Tri Ý từ trên tòa nhà dạy học đi xuống thì thấy một cảnh thế này.
Một người đàn ông đang ôm một bé trai đáng yêu, cứ thế mà đứng thẳng tắp, không vì ôm đứa bé mà làm giảm bớt khí chất trên người anh.
“Mẹ, mẹ!” Vốn dĩ Tam Bảo vẫn còn đang xã giao với mấy dì qua đường, lúc này, vừa nhìn thấy mẹ mình thì lập tức nhiệt tình kêu gọi.
Nghe thấy Tam Bảo gọi mẹ, mọi người cũng tò mò muốn biết cô gái như thế nào mới có thể sinh ra đứa bé đáng yêu như vậy, mà chủ yếu nhất là còn có một người chồng đẹp trai, khí thế như thế này.”
Đợi cho đến khi các cô ấy đã thấy là Cố Tri Ý thì toàn bộ con mắt của họ đều trợn trừng lên. Đây chắc không phải chồng và con trai của Cố Tri Ý chứ?
Không cần chờ đợi, mọi người đều đã biết câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-558.html.]
Họ chỉ thấy Cố Tri Ý đến, ôm lấy Tam Bảo, vỗ vào cái m.ô.n.g của cậu bé: “Nên ăn ít lại một chút, mẹ ôm con đến không động đậy được rồi.”
Ai biết được, Tam Bảo lại thẳng thắn nói: “Con mới không mập, con thế này là đang phát triển thân thể.”
Giọng điệu này, có thể nói là cây ngây không sợ c.h.ế.t đứng rồi.
Cố Tri Ý nhìn về phía Lâm Quân Trạch, hỏi: “Anh vào bằng cách nào vậy?”
Theo lý mà nói, muốn vào Hoa Thanh khá là nghiêm khắc, hoặc là được thông báo đến học sinh qua cửa của trường học, rất ít khi không chào hỏi mà xuất hiện như thế này.
“Tam Bảo nhớ em nên anh dẫn con đến, đưa giấy chứng nhận cho bảo vệ xong thì hai cha con anh đi vào.” Lâm Quân Trạch thản nhiên nói. Anh cũng không cảm thấy chuyện này có gì to tát cả.
Cố Trị Ý: ...
Quả nhiên, người có thân phận thì không giống nhau, đi đến đâu cũng được ưu đãi.
“Cha, rõ ràng chính là cha...” Tam Bảo còn chưa nói hết, Lâm Quân Trạch đã ôm Tam Bảo trở lại, nói: “Vẫn để anh ôm Tam Bảo vậy, gần đây đúng là Tam Bảo đã lên cân không ít.”
DTV
Tam Bảo: ...
Cậu bé cảm thấy bản thân mình chỉ là một công cụ!!!
Cố Tri Ý cũng không thèm vạch trần anh, cô vừa cười, vừa nói: “Được rồi, vậy chúng ta về nhà thôi!”
Lúc đi đến cửa thì Hồ Tư Tuệ đang chuẩn bị chào tạm biệt cả nhà Cố Tri Ý thì đã nghe thấy Lâm Quân Trạch nói: “Bạn học Hồ, tối nay ăn cơm với gia đình chúng tôi đi, tôi vừa mua khá nhiều thức ăn.”
Cố Tri Ý không hiểu thì Hồ Tư Tuệ càng không hiểu. Chỉ là bình thường, ngoại trừ cần thiết thì cô ấy vẫn rất ít khi nói chuyện với Lâm Quân Trạch, không ngờ hôm nay lại mời mình đến nhà ăn cơm.
Cố Tri Ý thấy Lâm Quân Trạch nói vậy cũng không nghĩ gì nhiều, cô nói: “Đúng vậy, dù sao đã lâu rồi cậu cũng không đến nhà chúng tôi, hôm nay tôi sẽ tự tay xuống bếp.”
Ban đầu vốn dĩ Hồ Tư Tuệ còn muốn từ chối, nhưng Cố Tri Ý đã nói như thế thì trong lòng cũng bắt đầu rục rịch rồi. Thế là cô ấy dứt khoát cùng đi theo, lúc đi ngang qua cửa hàng còn cố ý vào mua mấy chai nước ngọt có gas Bắc Băng Dương.