Cô kéo theo Hồ Tư Tuệ rồi ra khỏi vườn trường. Trường đại học Hoa Thanh rất lớn, đi ra ngoài cũng mất rất nhiều thời gian.
Bên này, sau khi Lư Vĩ chạy ra, càng nghĩ càng thấy không đúng, chuẩn bị tìm Ngô Tố Vi hỏi chuyện như thế nào.
Anh ta đến đợi Ngô Tố Vi ở con đường cô ta hay đi ngăn cản lại.
“Làm gì thế, không phải đã nói với anh là không có việc gì đừng tới tìm tôi hay sao?”
Ngô Tố Vi tìm một nơi không có ai, còn không quên nhìn đông nhìn tây nhìn xem có người hay không.
Gần đây cô ta yêu đương với một bạn học quê bản địa, cũng không thể để người khác nhìn thấy cô ta có quan hệ với bạn học nam khác.
DTV
Lư Vị kéo tay Ngô Tố Vi, mặc dù trong lòng có rất nhiều thắc mắc nhưng anh ta vẫn trực tiếp hỏi bằng một giọng ấm áp: “Nha Nha, cô biết người chồng của Cố Trị Ý là quân nhân không?”
Đương nhiên Ngô Tố Vi có biết, nhưng cô ta chắc chắn không thể nói rằng cô ta đã biết Vậy thì không phải rõ ràng đang nói mình lừa người ta sao?
“Cái, cái gì quân nhân? Anh nghe ai nói?” Ngô Tố Vi giả bộ hoàn toàn không biết.
Lúc này Lư Vĩ cũng buông xuống nghi hoặc trong lòng mình, xem ra Nha Nha cũng không biết, vậy cũng đúng.
“Không có, chính là người bạn của Cố Tri Ý nói, tôi nghĩ chúng ta vẫn là thôi đi, có vẻ chồng cô ta rất có địa vị, chúng ta mới tới nơi này.....” Nói đến đây, giọng anh ta rõ ràng trở nên nhỏ hơn.
“Chúng ta tới đây chính là vì chăm chỉ học tập, tương lai thuận lợi tốt nghiệp, chúng ta cũng coi như là có bát sắt.”
Đương nhiên Ngô Tố Vi biết nhưng trong lòng cô ta không cam lòng.
“Cô ta nói đúng là đúng sao? Có khi người ta đang hù anh đó?” Ngô Tố Vi bày ra vẻ không tin. Chẳng qua lúc này không tiện tiếp tục nói chuyện với Lư Vĩ, liền nói: “Được rồi được rồi, sắp tới anh chỉ cần lắc lư trước mặt cô ta xoát cảm giác tồn tại là được, làm cô ta nhanh chóng thích anh. Tôi còn có chuyện, tôi về phòng ngủ trước đây. Còn có, đừng có gọi tôi là Nha Nha nữa.”
Nói xong, Ngô Tố Vi lần nữa lén lút rời đi, sợ người khác nhìn thấy bản thân đang ở cùng Lư Vĩ.
Lư Vĩ nhìn bóng dáng Ngô Tố Vi rời đi, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Lúc sau cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài, xoay người rời đi theo hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-556.html.]
Bên này, khi Cố Tri Ý trở về, Đại Bảo và Nhị Bảo đã tự giác ngồi ở trong sân làm bài tập.
Không có nhiều bài tập cho hôm nay, chỉ là lúc này Nhị Bảo rõ ràng đang phân tâm. Lâu lâu quay qua trêu chọc Tam Bảo một chút khiến Tam Bảo rất bực bội.
Vừa thấy Cố Tri Ý trở về, nhóc con đã phàn nàn với Cố Tri Ý: “Mẹ ơi, anh trai thật là hư.”
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo lên, thằng nhóc béo nhỏ này, cũng không biết ăn như thế nào, thể trọng này khiến bản thân cô ôm một lúc đều không chịu nổi.
“Con nói với mẹ, anh trai hư như thế nào?” Cố Tri Ý cười hỏi.
“Anh trai, anh trai không học tập.”
“ Tam Bảo thúi, anh rõ ràng đang học tập.”
Nhị Bảo nghe xong lập tức có ý kiến, lập tức phản bác nói. Đứa em trai này càng lớn càng không đáng yêu.
“Không có, anh luôn trêu chọc em.” Tam Bảo bây giờ nói chuyện đã nhanh nhẹn hơn. Cái miệng nhỏ bá bá tự bán anh trai mình.
Nhị Bảo rõ ràng cũng chột dạ, cũng không nói thêm câu gì, hừ một tiếng, xoay người làm bài tập.
Yo~, không nghĩ tới hiện tại đã có người trị được Nhị Bảo?
Cố Tri Ý hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Tam Bảo một ngụm.
“Tam Bảo thật ngoan, về sau phải giám sát anh trai, làm anh trai chăm chỉ học tập. Nếu không, sau này sẽ không có ai dạy con bài tập về nhà.”
Cố Tri Ý đặc biệt có dự kiến trước, giao nhiệm vụ giáo dục Tam Bảo giao cho Nhị Bảo.
Cố Tri Ý có ý xấu gì đâu? Cô chỉ không muốn dạy học cho bọn nhỏ mà thôi.
Tuy rằng hiện tại Tam Bảo rất ngoan, nhưng ai biết bộ dạng sau này khi làm bài tập là gì chứ? Cho nên, tốt hơn hết vẫn là nhân lúc còn sớm nên giao nhiệm vụ dạy bảo cậu nhóc cho anh trai thân thiết là Nhị Bảo.