Cùng tan học với Cố Tri Ý, cả người cô ấy đều dựa vào trên người Cố Tri Ý, giống như vật trang sức, treo ở trên người cô vậy.
Cô ấy không nhìn thấy phía trước có người ngăn cản, cũng không nâng mắt lên, tức giận nói: “Ngượng ngùng, bạn học, nhường một chút”
Ai biết rằng người trước mặt vẫn không rời đi sau khi cô ấy nói xong. Hồ Tư Tuệ bực bội. Bản thân mình biểu đạt không rõ sao? Vẫn là lỗ tại người này bị điếc?
“Tôi nói, bạn học, nhường một chút!”
Giọng nói lúc này đã lớn hơn chút, đồng thời cũng không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Nha, vẻ ngoài cũng được, nhưng đáng tiếc, tuổi còn trẻ mà lỗ tai không tốt.
Lúc này, Lư Vĩ mới mở miệng, ngượng ngùng nói: “Ý Ý, tôi tới tìm cô.”
Chưa nói đến nhân vật chính là Cố Tri Ý, mà ngay cả Hồ Tư Tuệ đều bị ghê tởm. Cả người nổi da gà.
Buông lỏng ra cánh tay của Cố Tri Ý, cô ấy đứng thẳng lên, hung hăng xoa cánh tay của mình vài cái. Nghiêm túc mà nói, thực sự có chút cảm giác dầu mỡ.
Càng đừng nói đến nhân vật chính như Cố Tri Ý. Thực sự thì cô cũng mới thấy mặt anh ta có hai lần. Mà đã gọi là Ý Ý
Thật sự!!!
“Vị này là bạn học Lư đúng không? Hình như chúng ta không thân? Lúc trước tôi cũng đã nói rõ ràng với anh rồi.”
“Tôi biết, tôi chỉ là muốn cô hiểu về tôi nhiều hơn một chút.” Lư Vĩ vẻ mặt tự tin nói. Trong lòng anh ta cảm thấy, không có người phụ nữ nào mà Lư Vĩ không trị được.
Hồ Tư Tuệ có vẻ mặt một lời khó nói hết nhìn Cố Tri Ý, cô ấy thật sự không hiểu, không phải bản thân mới xin nghỉ mấy ngày thôi sao? Người bạn tốt mình thật sự đã rước một đóa đào hoa tới? Thật sự là bị vị bán tiên như cô ấy nói trúng rồi? Không phải đâu? Không phải đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-555.html.]
Cố Tri Ý trợn tròn mắt liếc nhìn Hồ Tư Tuệ, người này còn không biết xấu hổ, lúc trước nói cái gì mà cô sẽ có nạn đào hoa. Bây giờ không phải vị trước mắt đây sao?
“Khụ khụ, đây là bạn học Lư đúng không? Anh hẳn là biết Tiểu Ý có gia đình rồi phải không? Lá gan của anh cũng thật lớn, còn dám phá hư quân hôn?”
Hồ Tư Tuệ cũng bội phục anh thanh niên trước mắt này, mọi người đều biết Cố Tri Ý đã có gia đình, không nghĩ tới người này cũng dám tùy tiên phá hư quân hôn.
“Cái, cái gì? Quân hôn? Cô ấy không phải chỉ có một người chồng ở nông thôn sao?” Lư Vĩ cũng không nghĩ tới, chồng của Cố Tri Ý vẫn một người quân nhân. Tại sao Nha Nha không nói với anh ta việc này, thật là.
Cũng may hiện tại đã biết, bằng không bị khấu trên đầu tội danh phá hư quân hôn, chỉ sợ anh ta sẽ phải bị ăn súng. Lư Vĩ nghĩ lại cũng cảm thấy hoảng sợ, bỏ chạy mà không dám nói điều gì.
Cố Tri Ý:.......
Phương thức rời đi không có chút gì mới lạ.
Sau khi Hồ Tư Tuệ đuổi người đi, mới nhìn Cố Tri Ý, nói: “Cô không nói với anh ta là chồng của cô ở bộ đội chính là... Cái này?” Nói xong còn đưa ngón tay cái lên.
Cố Tri Ý lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Ngày đó tôi cũng muốn nói, nhưng người ta không cho tôi cơ hội, cũng là bộ dạng chạy gần c.h.ế.t như lúc nãy.”
DTV
Nói xong, Cố Tri Ý buông tay bất lực.
Người này luôn tỏ ra kỳ lạ.
Sở dĩ lần trước cô không muốn nói, chính là muốn nhìn một chút người này rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng qua hiện tại cũng có thể nghĩ được, đơn giản chính là việc vu oan hãm hại, phá hư thanh danh của cô.
Ai~, thực sự không có gì mới.
Tuy nhiên trong niên đại này, thanh danh thật sự quan trọng hơn mọi thứ, có thể nghĩ đến cũng chỉ có cái này.