Ngày thường thời điểm Cố Tri Ý ở nhà, hai đứa đều không cần phải nhắc nhở gì đều rất tự giác mà đi rửa chén.
Ngày hôm nay có cảm giác giống như là như bị ba ba bức bách, không tình nguyện mà đi làm việc.
Hai đứa nó trong lúc rửa chén còn không quên phun tào với nhau một chút về ông ba bất lương nhà mình.
Tam Bảo tự mình chơi ở một bên, Lâm Quân Trạch bên này liền bắt đầu làm nũng với Cố Tri Ý.
“Vợ à, chúng ta sinh một đứa con gái nha.”
DTV
Ước mơ có con gái bất diệt của Lâm Quân Trạch.
“Bộ em không cần phải đi học hay sao hả? Nếu không anh cứ chờ đến kiếp
sau đi?"
Cố Tri Ý nhìn anh, người này thật đúng là đứng nói chuyện thì không thấy đau eo. Chuyện con cái anh nói sinh là sẽ sinh được luôn hay sao? Hơn nữa, ai mà biết được liệu đứa tiếp theo có phải lại tiếp tục là con trai nữa hay không? Đến lúc đó trong nhà có thể trực tiếp tạo thành nhóm F4 luôn được rồi.
Lâm Quân Trạch bị Cố Tri Ý nói đến mức không nói nên lời. Hiện tại xác thật không phải là thời điểm thích hợp để sinh con, nhưng mà......
Lâm Quân Trạch để sát vào lỗ tai của Cố Tri Ý, nhẹ giọng nói: “Nhưng mà, vợ à, nếu như có mang rồi, vậy chúng ta liền sinh ra.”
Cố Trì Ý lập tức cứ nhìn chằm chằm vào anh như vậy, cẩu nam nhân, còn cho là người khác không biết được tính toán trong lòng anh hay sao?
Cái gì gọi là có mang liền sinh, mang như thế nào? Còn không phải là xem anh có chịu cho hay không à?
Chỉ là, anh có kế Trương Lương, em có thang bỏ tường. Cố Tri Ý vẫn rất phối hợp mà gật gật đầu.
Cố Tri Ý dễ dàng đồng ý, đương nhiên là để Mông Mông làm bug. Dù sao thì chỉ cần Lâm Quận Trạch không biết là được rồi. Cô còn đang vì sự cơ trí vừa rồi của bản thân mình mà tự tán thưởng đây này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-553.html.]
Trong lòng Lâm Quân Trạch nghĩ, bản thân anh trong khoảng thời gian này lại nỗ lực thêm một chút, nói không chừng con gái nhỏ nhà mình sẽ thực sự xuất hiện đó?
Buổi tối chờ đến lúc mấy đứa nhỏ đều bị đuổi sang một căn phòng khác, thì cuộc sống sinh hoạt về đêm của Lâm Quân Trạch mới bắt đầu.
Tên đàn ông thô lỗ này không biết là từ lúc nào bắt đầu trở nên không thô lỗ như vậy nữa. Trước đây tính cách vô cùng mạnh bạo, hiện lại nhiều thêm một tia ôn nhu.
Lần này anh không giống như những lần trước trực tiếp tiến vào chủ đề luôn, mà là từ từ, chậm rãi. Tràn ngập nhu tình mật ý, đầu tiên là khơi mào cảm xúc trên cả cơ thể của cô, rồi sau đó lại chậm rãi đẩy mạnh.
Hơi thở của hai người đan chéo vào nhau.....
Đêm. Còn rất dài.
Chẳng qua, cuối cùng rốt cuộc là bởi vì Cố Tri Ý mãnh liệt ngăn lại, người nào đó mới hơi khống chế đi đôi chút.
Ừm, cũng chỉ là đôi chút mà thôi.
Cố Tri Ý ngày hôm sau không có dậy muộn, nhưng mà cả người cũng không tốt hơn được bao nhiêu cả.
Nhị Bảo nhìn mẹ của nhóc đỡ eo, còn bày ra vẻ mặt đau lòng.
“Mẹ ơi. Mẹ có phải là giống con lúc trước ngủ không thành thật nên đã rớt xuống dưới giường không ạ.”
Cố Tri Ý:!!?
Con tự mình ngã xuống, đừng có kéo mẹ theo.
Vẻ mặt giống như muốn phát giận, nhưng mà nhìn thấy cái biểu tình ngây thơ lại cộng thêm quan tâm cô này của Nhị Bảo, Cố Tri Ý chỉ có thể sống sờ sờ mà nuốt cái khẩu khi kia xuống cổ họng. Còn phải cười lên mà trả lời lại cậu nhóc: “Không có đâu, mẹ đây là bị ba ba đá trúng đó.”
Cố Tri Ý trực tiếp ném nồi sang cho anh.