Sau một hồi tự giáo dục lại bản thân mình như vậy, anh ta lại nhìn về phía Cố Tri Ý, bày ra cái biểu tình tự anh ta cho là rất có mị lực ra, giống như là một bông hoa hồ điệp vậy.
“Cái kia, bạn học Cố, chào cậu, tớ trên là Lư Vĩ. Tớ muốn nói với cậu là, tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi.” Nói xong còn làm như kiểu mình thật sự rất ngượng ngùng mà ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Cố Tri Ý:???
Cái bộ dáng của một cô vợ nhỏ này, người không biết còn tưởng là cô đang bá vương ngạnh thượng cung người ta nữa đấy?
Chỉ là, giả bộ vẫn phải giả bộ một chút, cô thật ra muốn xem thử xem, trong hồ lô của đám người này rốt cuộc có bán thuốc gì.
“À! phải không?” Ngoài mặt cô cũng bày ra bộ dáng rất ngượng ngùng. Nhưng mà bên trong lòng lại không ngừng phun làn đạn, điên cuồng phun tào.
(má ơi cái này cũng quá giả rồi đúng không?)
(má ơi, cái này quá ngượng ngùng thật sự không thể diễn nổi, mau phun ra.)
Lư Vĩ ngẩng đầu liền nhìn thấy Cố Tri Ý cũng đang ngượng ngùng mà cúi đầu xuống, còn tưởng rằng cô cũng bị hắn hấp dẫn. Lại càng thêm hăng hái hơn, trong lòng còn không ngừng tự cảm thấy bản thân mình rất tốt đẹp mà nghĩ: Không hổ là mình, cái dạng phụ nữ gì chỉ cần là mình muốn, còn không phải là ngoắc ngoắc tay liền tự động dâng mình tới cửa luôn hay sao.
DTV
“Đúng vậy, ngay hôm khai giảng từ cái ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cậu tớ đã thích cậu rồi. Cậu có đồng ý, đồng ý làm người yêu tớ hay không?”
Lư Vĩ giống như là vất vả lắm nói nói được những lời đó ra khỏi miệng. Sau đó bày ra vẻ mặt khẩn trương mà nhìn Cố Tri Ý.
“Ha hả, vậy cậu bạn học này chắc là đã nghe nói qua chuyện tôi đã kết đã hôn rồi đúng không?” Cố Tri Ý cho rằng người kia cho dù là chỉ có một chút ánh mắt thôi thì lúc này cũng nên xin lỗi rồi chạy lấy người. Không nghĩ tới Lư Vĩ bày ra vẻ mặt đáng tiếc, rồi sau đó lại là cái biểu tình, không có việc gì, tôi không ngại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-550.html.]
“Không liên quan gì cả, tớ, tớ nguyện ý chờ đợi cậu.”
Cố Tri Ý thật sự đã sắp bị ghê tởm đến c.h.ế.t mất rồi. Trong lòng cũng càng thêm xác định, đây chẳng lẽ là lại có người muốn chỉnh cô hay sao? Mối thù này phải lớn đến bao nhiêu chứ? Còn dùng luôn cả mỹ nam kế ra rồi?
“Ha hả, cái kia, bạn học Lư này, tôi vẫn tương đối tò mò cậu làm sao thi đậu vào được Thanh Hoa thế nhỉ? Chỗ này, hình như không được tốt cho lắm.” Cố Tri Ý vừa nói vừa dùng ngón trỏ chỉ chỉ vào thái dương của bản thân mình.
“Tớ, tớ, thật ngại quá.” Lư Vĩ không biết là bị Cố Tri Ý chọc trúng chỗ nào rồi mà cứ chạy trối c.h.ế.t như thế.
Cố Tri Ý nhìn theo bóng dáng của anh ta, nheo đôi mắt lại vẻ mặt hoài nghi. Đây là bị cô nói đầu óc không quá tốt. Sau đó bị kích thích rồi hay sao? Không đến mức đó đâu? Công lực của cô cũng không có lợi hại như vậy đâu mà!
Không nghĩ nữa, Cố Tri Ý xoay người liền đi luôn, ra ngoài cổng trường, liền nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang đứng ở ngay đó.
“Hôm nay sao lại tới đây thế này.” Cố Tri Ý bước nhanh đi lên hỏi.
Lâm Quân Trạch theo thói quen mà cầm lấy cặp sách của Cố Tri Ý, nói: “Ừ, hôm nay tới đón em tương đối sớm. Vừa rồi là ai đứng nói chuyện với em thế? Anh thấy các em nói chuyện với nhau một hồi rất lâu đó.”
Lâm Quân Trạch đứng ở đây đợi nửa ngày, liền nhìn thấy vợ nhà mình đứng ở trong kia nói gì đó với một nam sinh xa lạ.
Bởi vì bị một ít cây cối chặn mất tầm nhìn, cho nên chỉ nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ mà thôi, cũng không biết là hai người bọn họ đã nói gì với nhau.
“Không quen biết gì nhau cả. Đột nhiên cứ thế đi đến rồi nói thích em, anh nói xem có khôi hài hay không cơ chứ?”
Cố Tri Ý vừa đi vừa nói chuyện, cũng không giấu giếm gì với Lâm Quân Trạch.