Lúc trước Cố Tri Ý còn cho rằng mình lấy mấy thứ giấy hoặc túi đóng gói bỏ lại vào không gian, thì một thời gian sau, trong không gian sẽ chất đầy rác bỏ đi. Không ngờ, có lần cô bỏ rác vào thùng rác bên trong đó, qua mấy ngày sau số rác đó đã hoàn toàn không thấy đâu.
Có thể nói không gian này rất có cơ chế tự động phân hủy rác thải nhanh chóng, có thể nói còn có vẻ nhân tính hóa.
Sau khi đã ăn uống no nê, cô ngồi xem sách, đến trước khi trời tối thì đi tắm rửa. Sự thay đổi rõ ràng nhất ở thời đại này chính là, trời tối xuống thì sẽ lập tức lên giường. Chuyện gì cũng phải tranh thủ làm cho xong khi trời còn sáng.
Sau khi trời tối sẽ nằm trên giường suy nghĩ về các loại vấn đề như nhân sinh, bất quá Cố Tri Ý lại không không hề suy nghĩ gì về nhân sinh, mà lại nhớ đến hai cục xá xíu ở thành phố Triều xa xôi.
Cố Tri Ý không ngờ bản thân mình chỉ ở cùng chúng một đoạn thời gian ngắn, thế nhưng chỉ mới rời xa chúng gần một tuần lễ mà đã nhớ chúng đến vậy. Đồ cô gửi ở chỗ mẹ Lâm hẳn là đủ cho hai đứa ăn trong một khoảng thời gian, đoán không chừng có ăn rồi lại vứt người mẹ này vào một cái xó xỉnh nào đó rồi cũng nên.
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không biết lúc nào thì đã ngủ mất...
Năm giờ sáng Cố Tri Ý đã thức dậy, đồng giờ sinh học của cô rất chính xác, cô rời giường rửa mặt, chuẩn bị đi đến hợp tác xã gần đây, cô muốn đi xem có thể mua được những gì.
Lúc đi ra ngoài, Cố Tri Ý còn cố tình ghé vào nhà bếp mượn một cái giỏ để đi chợ, sau đó xách lên đi ra ngoài.
Mới năm giờ trời đã sáng trưng, trên đường đi đã có không ít những người phụ nữ đều đang vội vã đi về hướng hợp tác xã. Cố Tri Ý cũng không cần cố gắng đi hỏi đường, cô cứ đi theo bộ đội, đi chưa được bao lâu đã nhìn thấy một đám người đang vây trước cửa hợp tác xã.
Mặc dù lúc này chỉ mới hơn năm giờ sáng, nhưng phía trước hợp tác xã đã có một hàng người rất dài, Cố Tri Ý cũng xếp vào phía sau cùng của hàng người dài đó. Tuy rằng cô đến xếp hàng nhưng không nhất định cô sẽ mua thứ gì, trước mắt cô chỉ muốn nhìn một lượt.
DTV
Hoặc là đến lúc đó cô sẽ lấy một ít từ không gian ra, cũng xem như là “danh chính ngôn thuận”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-55.html.]
Cố Tri Ý vừa đến xếp hàng thì có một thím đứng phía trước mặt cô cũng quay mặt lại, bà ấy cực kỳ thân thiện bắt chuyện với cô:
“Cháu này, mặt cháu rất lạ, lần đầu tiên đến đây sao?”
“Đúng vậy ạ!” Cố Tri Ý cươi trả lời, vừa nhìn người phụ nữ này cô đã biết bà ấy là người ở gần đây. Cố Tri Ý cũng hỏi lại: “Thím ơi, bây giờ xếp hàng ở vị trí này còn có thể mua được thịt không ạ?
Bà thím cũng không phụ sự hy vọng của Cố Tri Ý, bà ta chậm rãi nói với cô.
“Hôm nay cháu đến chậm rồi, tôi đoán là thịt sẽ hết rất sớm, còn lại chắc chỉ là một số các loại xương, hoặc lòng phèo gì thôi, mấy thứ đó cũng chẳng đáng tiền.”
Cố Tri Ý nghe thấy có xương, cô cảm thấy cũng không tệ, có thể làm được một nồi canh hầm cũng được. Cứ như thế cô và thím đứng trước mặt mình trò chuyện một hồi, đến khoảng mười mấy phút sau thì cũng đến lượt Cố Tri Ý được vào. Quả nhiên đúng như lời thím đó đã nói, chỉ còn lại một số xương và lòng heo, mà những thứ này cũng không bao nhiêu tiền cả.
Người thời này hầu hết đều thiếu chất béo, nên khi mua thịt họ thường chỉ chọn mua thịt mỡ.
Ngược lại Cố Tri Ý cảm thấy cũng không sao, trong không gian của cô cũng có thịt, vì thế cô chỉ mua hai cây xương sườn, một dây lòng heo, sáng nay cô sẽ nấu một nồi cháo lòng cho Lâm Quân Trạch ăn.
Cháo lòng là đặc sản của tỉnh Quảng, họ dùng tim, gan, phổi heo để nấu cháo, trước kia Cố Tri Ý đã từng đi theo một vị đầu bếp làm điểm tâm địa phương, tiện đó cô cũng học được cách làm món này.
Chỉ là thường ngày cô không quá thích những thứ như gan heo nên cũng chỉ học rồi thì để đó.
Sau khi mua xong những thứ mình cần. Cố Tri Ý cũng chào tạm biệt thím đã nói chuyện với cô trước đó, sau đó thì quay trở về nhà nghỉ.