Trên đường đi, hai người bắt đầu bàn bạc về cách tìm lại đồng hồ, quan trọng hơn nữa là phải làm hỏng thanh danh của Cố Tri Ý. Cho dù là Trạng Nguyên khoa văn của kỳ thi đại học thì sao chứ??? Để xem đến lúc đó lãnh đạo trường học có dám giữ loại người việc xấu này ở trong trường học nữa không!
Thậm chí Ngô Tố Vi còn tưởng tượng đến ngày mà Cố Tri Ý bị đuổi ra khỏi trường học nữa. Đương nhiên, nếu chỉ có mỗi chuyện này thì chắc chắn là vẫn chưa đủ để khiến Cố Tri Ý bị đuổi học. Ngô Tố Vi bên này lại bắt đầu chuẩn bị làm thêm vài chuyện nữa.
Cố Tri Ý không biết về chuyện này, mà có biết thì cô cũng không thèm quan tâm, chỉ là mấy trò ngu ngốc thôi mà. Thế nhưng lúc này Cố Tri Ý vẫn chưa biết trò hay vẫn còn ở phía sau.
Sau khi học xong vẫn không thấy Ngô Tố Vi trở lại, nhưng Cố Tri Ý cũng không quan tâm lắm, có khi cô ta đang ở bệnh viện làm lại mấy cái răng cửa ấy chứ.
Chờ đến khi học xong hai tiết học, Cố Tri Ý bèn đi theo Hồ Tư Tuệ về nhà. Bây giờ mấy đứa nhỏ có thể tự đi về nhà mà không cần mẹ phải đón, Hồ Tư Tuệ còn nói là người làm mẹ như cô đúng là quá nhẹ nhàng.
Cố Tri Ý bắt đầu nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Chuyện này cậu không hiểu được đâu, mình đang rèn luyện năng lực tự gánh vác cho bọn nhỏ đấy!” Dù sao cô cũng có rất nhiều đạo lý, tóm lại là không thể thừa nhận mình lười biếng được!
Hai người vừa mới tới cổng trường thì nhìn thấy một người đàn ông đang đứng chờ ở đó. Người này để đầu đinh, mặc một bộ quân trang màu xanh lục, thoạt nhìn cả người rất có tinh thần. Anh hơi hơi dựa vào vách tường trông có chút lười biếng, nói chung là có một loại khí chất rất phức tạp.
Hồ Tư Tuệ đi cạnh Cố Trị Ý nhìn thấy người đàn ông này thì khẽ phất phất tay rồi mới vội vàng chạy tới, khó hiểu hỏi: “Anh à, sao hôm nay anh lại có thời gian rảnh mà tới đây vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-547.html.]
“Mẹ bảo anh đón em tới tiệm cơm để ăn cơm.” Người đàn ông này chính là anh trai của Hồ Tư Tuệ, Hồ Tư Minh. Anh đứng thẳng người lên trả lời, sau đó mới chú ý tới Cố Tri Ý đi đằng sau. Hồ Tư Minh đang định nói chuyện thêm bỗng ngậm miệng lại không nói nữa, cứ như vậy mà bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Cố Tri Ý.
“Đúng rồi, anh ơi, em giới thiệu cho anh một chút nhé! Đây là người bạn mà trước đó em đã nhắc tới với mọi người, Cố Tri Ý. Tiểu Ý à, đây là anh trai mình, Hồ Tư Minh”
Cố Tri Ý gật gật đầu với Hồ Tư Minh, chào hỏi: “Chào anh Hồ ạ.”
“Chào, chào em.” Hồ Tư Minh hơi có chút nói lắp.
DTV
“Vậy Tiểu Ý à, mình đi với anh trai mình trước nha!” Hồ Tư Tuệ cũng không cảm thấy có chỗ nào không đúng, sau khi giới thiệu hai người xong, vì muốn đi ăn cơm nên cô ấy lập tức thúc giục Hồ Tư Minh, ”Đi thôi anh ơi, không phải anh nói là ba mẹ đều đang đợi chúng ta à?”
“À à à, được, đi thội. Nếu bạn học Cố có thời gian rảnh thì tới nhà chúng tôi chơi nhé!” Sau khi Hồ Tư Minh quay đầu lại nói những lời này với Cố Tri Ý, hai anh em nhanh chóng rời đi.
Cố Tri Ý nhìn cảnh tượng hai người vừa đi vừa trêu chọc nhau thì không nhịn được mà lắc lắc đầu, chính mình cũng đi về nhà.
Gần đây không biết Đại Bảo và Nhị Bảo làm sao mà đều thích tranh nhau làm việc, nào là rửa rau này, lau bàn này, xếp đồ nữa. Cũng không biết là hai đứa đang âm thầm phân cao thấp hay sao mà lại chăm chỉ như vậy.
Chẳng qua chuyện này không quan trọng, hai đứa nhỏ tự nguyện làm việc nên Cố Tri Ý vẫn cảm thấy rất vui mừng, thỉnh thoảng còn cho hai đứa một chút phần thưởng nữa. Mấy phần thưởng đó đều là một vài món đồ chơi nhỏ trong không gian, chẳng qua Cố Tri Ý đã dặn mấy đứa là phải giữ bí mật không cho ai biết.