Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 546

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:13:21
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Tố Vi bên này bị đưa tới phòng y tế, bác sĩ nhìn thấy cảnh tượng này thì còn tưởng là có chuyện lớn, dù sao thì trên người bạn học này cũng có không ít máu. Kết quả, sau khi hỏi thì mới biết được chỉ là rụng mất hai cái răng.

Bác sĩ bảo Ngô Tố Vị há mồm để kiểm tra hàm răng, đầu tiên là bôi thuốc cầm m.á.u rồi mới tiếp tục xử lý. Sau khi rửa sạch xong, nhìn thấy hàm răng cửa trống rỗng của Ngô Tố Vi thì.... ngay cả bác sĩ cũng có chút buồn cười. Chẳng qua, bác sĩ vẫn nhớ tới đạo đức nghề nghiệp của mình nên bèn cố gắng nhịn xuống.

Ngô Tố Vi cũng biết dáng vẻ hiện tại của mình không đẹp đẽ chút nào, vội che cái miệng nói chuyện lọt gió của mình lại rồi hỏi: “Bác sĩ ơi. cháu phải làm sao bây giờ a?” Nói xong, cô ta còn mở một bàn tay khác để lộ ra mấy cái răng cửa trong lòng bàn tay.

“Khụ khụ ~” Bác sĩ Trần khụ khụ một chút để nhịn cười rồi mới nói nói: “Ừm, bây giờ cháu chỉ có thể đi tới bệnh viện trám răng thôi, tạm thời phòng y tế trường mình không có cách nào để giúp cháu hết.”

Nghe thấy phải đi tới bệnh viện trám răng, Ngô Tố Vi lại bắt đầu đau lòng cho ví tiền của mình. Vừa nãy toàn bộ lực chú ý của cô ta đều ở trên người Cố Tri Ý, bỗng nhiên cảm thấy dưới chân bị người ta ngáng nên mới ngã ra. Tuy cô ta không biết người ngáng chân mình là ai nhưng tiềm thức lại cảm thấy là Cố Tri Ý, nếu không thì cũng là Hồ Tư Tuệ chơi thân với Cố Tri Ý chơi. Trong lòng cô ta bắt đầu tính toán xem mình nên đòi Cố Tri Ý bồi thường như thế nào.

“Được rồi, nếu không còn việc gì nữa thì cháu có thể đi về lớp.” Bác sĩ Trần trực tiếp đuổi người.

Ngô Tố Vi cũng không ở lại thêm nữa, sau khi cầm lấy mấy cái răng của mình thì đi giày vào rồi ra khỏi phòng y tế, những bạn học đưa cô ta tới phòng y tế lúc nãy đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Ngô Tố Vi vừa mới ra đến cửa phòng y tế thì đụng phải Khâu Vân Vân trùng hợp tới tìm mình. Đôi mắt của Khâu Vân Vân còn có chút sưng đỏ chứng tỏ vừa mới khóc xong, nhìn Ngô Tố Vi với vẻ mặt lên án “Tố Vi, sao cậu lại nói là thấy cái đồng hồ trên tay Cố Tri Ý giống cái của mình vậy hả? Mình vừa mới nhìn thử rồi, có chỗ nào giống nhau à?”

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-546.html.]

Thật ra Ngô Tố Vi cũng biết là hai cái đồng hồ không hề giống, cô ta nói như vậy chủ yếu để cởi bỏ hiềm nghi của mình mà thôi, ai ngờ con nhỏ Khâu Vận Vân này lại không có đầu óc như vậy. Dù nghĩ vậy nhưng ngoài miệng cô ta vẫn giải thích: “Trước đó mình thấy có một cái rất giống thật mà, có khi cô ta đã biết chuyện nên mới giấu nó đi đấy!”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu đã giấu đi thì chúng ta cũng không tìm thấy được, vừa nãy cô giáo Nghiêm còn bắt mình xin lỗi cô ta đấy!” Nói đến hành vi của cô Nghiêm, trên mặt Khẩu Vân Vẫn tràn đầy vẻ tức giận.

“Đúng rồi, cậu không sao chứ?” Nhớ tới dáng vẻ miệng đầy m.á.u của Ngô Tố Vi lúc nãy thì cô ta cũng rất hoảng sợ.

“Không có việc gì đây.” Ngô Tố Vi che miệng, ồm ồm trả lời.

“Sao vừa nãy tự nhiên cậu lại té ngã thế? Mình còn tưởng là cậu đi đè con nhỏ Cố Tri Ý kia lại chứ!” Khâu Vân Vân lại bắt đầu oán giận.

Không đề cập tới còn đỡ, vừa nhắc tới việc này thì Ngô Tố Vì lập tức nhớ tới mấy cái răng cửa trong lòng bàn tay mình, căm giận nói

“Mình cũng không biết, tự nhiên lại vấp ngã ấy. Mình cảm giác có người giơ chân ra ngắng mình, chắc chắn là do con nhỏ Cố Tri Ý kia!” Ngô Tố Vi cũng biết giữ hình tượng cho mình nên lúc nói chuyện luồn che kín miệng, chẳng qua gió trong miệng vẫn luồn qua các kẽ ngón tay của cô ta.

Khâu Vân Vân tức giận nói: “Mình biết ngay mà, Cố Tri Ý đúng là đồ xảo quyệt!” Như tìm được kẻ địch chung, hai người vừa đi vừa bắt đầu chửi bới Cô Tri Y.

Loading...