Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 543

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:13:18
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý trợn trắng mắt, trưng vẻ mặt buồn cười nhìn đám người trước mặt, “À, vậy sao? Xem một cái, sau đó thì sao? Sau đó nói là chắc chắn tôi đã giấu đồng hồ đi rồi lục soát toàn thân của tôi, là như vậy đúng không?”

Mọi người lập tức bị Cố Tri Ý nói cho ngượng ngùng, tuy rằng trong lòng họ xác thật cũng đang nghĩ như vậy nhưng bị Cố Tri Ý nói ra trắng trợn như vậy thì lập tức nói không nên lời.

“Sao thế? Không còn gì để nói à?” Cố Tri Ý nói xong câu này thì ngồi xuống.

Khâu Vân Vân thấy mọi người không giúp mình thì liếc mắt nhìn Ngô Tố Vi một cái, hai người trực tiếp động tay. Cả hai định dựa theo kế hoạch ban đầu, một người giữ Cố Tri Ý còn một người thì vén tay áo của cô lên.

Chỉ là, khi hai người chuẩn bị hành động, muốn tới gần Cố Trị Ý thì Cố Tri Ý bỗng nhiên vươn chân ra. Ngô Tố Vi chuẩn bị đi giữ Cố Tri Ý vấp phải chân nên ngã ra phía trước rồi đập vào cái bàn trước mặt, các bàn bễn cạnh lần lượt đổ rầm rầm như quân bài domino.

Mà Ngô Tố Vi cũng không tốt hơn là bao. Bị quăng ngã mạnh như vậy, bị đập vào bàn thì không nói, chủ yếu là cô ta không phòng bị nên hàm răng trực tiếp đập vào bàn. Cô ta đau đến mức “Oa” một tiếng khóc lên, kết quả bởi vì vừa nãy răng cửa bị đập nên lúc này miệng cô ta đang chảy m.á.u không ngừng. Người chung quanh thấy vậy đều kinh sợ hô to, có cô gái tương đối nhát gan còn che kín mắt lại.

Ngô Tố Vi cực kỳ ngốc, sau khi lau nước mắt thì lại chạm chạm vào hàm răng của mình khiến hai cái răng cửa rơi vào lòng bàn tay cô ta, Ngô Tố Vi càng khóc to hơn nữa.

Vừa rồi chắc hẳn là có người đi gọi giáo viên chủ nhiệm, bà vừa mới đi đến cửa lớp cửa thì đã nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng học. Nghiêm Văn Anh cất tiếng hỏi: “Sao lại thế này? Sao lại thế này? Tránh ra hết đi!” Giọng nói của bà vang lên từ phía sau nên mọi người cũng tự giác nhường đường cho bà đi.

Chờ đến khi gần, nhìn thấy dáng vẻ miệng đầy m.á.u của Ngô Tố Vi, Nghiêm Văn Anh vội nói với mấy người trong ban cán bộ, “Các em đưa bạn ấy tới phòng y tế trước đi.”

DTV

Sau khi Ngô Tố Vi bị đưa đi, Nghiêm Văn Anh mới hỏi: “Ai nói cho cô biết đi, đây là có chuyện gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-543.html.]

Các bạn học xung quanh đều không nói chuyện, chủ yếu là cũng không tới lượt bọn họ nói chuyện. Dù sao Khâu Vân Vân cũng là đương sự, vội đứng ra mở miệng trước.

“Cô Nghiêm ơi, chuyện là thế này, không phải là trước đó em bị mất đồng hồ sao ạ? Sau đó có người nhìn thấy trên tay Cố Tri Ý cũng có đeo một cái đồng hồ nên em mới định đến xác nhận một chút, nhưng ai ngờ là cô ấy lại không phối hợp.”

Nói xong, cô ta còn trưng ra dáng vẻ cực kỳ ấm ức mà lau lau nước mắt, “Dạ cô ơi, Tố Vi, Tố Vi cũng là vì giúp em nên mới bị bạn học Cố Tri Ý cố ý làm vấp ngã.

Cố Tri Ý: Lại là một cái nồi siêu lớn nữa!

Đương nhiên là Nghiêm Văn Anh không chỉ nghe lời nói từ một phía mà quay sang nhìn Cố Trị Ý vẫn đang bình tĩnh ngồi trên ghế,

“Bạn học Cố Tri Ý, chuyện này là sao thế?”

Lúc này Cố Tri Ý mới đứng lên, nhìn cô giáo với vẻ mặt vô tội, “Cô Nghiêm ơi, đó là tại bạn học Khâu Vận Vân nói cứ như đã chắc chắn là em trộm đồng hồ ấy ạ. Cứ nói thế này đi, nếu em lấy trộm đồng hồ của cô ấy thật thì sao em có thể đeo trên tay được? Trông em ngu ngốc như vậy ạ?”

Cố Tri Ý bên này còn chưa nói xong thì Khâu Vân Vân mới chỉ nghe một nửa đã chen vào nói: “Cô Nghiêm ơi, em đã bảo rồi mà! Cô xem đi kìa, cô ấy tự thừa nhận là mình trộm đồng hồ của em rồi!”

Cố Tri Ý: “ .” Vị bạn học này có bệnh gì đó à? Không biết nghe cho hết sao?

Mọi người xung quanh cũng trưng vẻ mặt cạn lời, ánh mắt nhìn về phía Khâu Vân Vân cứ như đang nhìn một kẻ ngu.

“Các cậu nhìn tôi như vậy làm gì? Là do cô ta tự thừa nhận mà!”

Loading...