Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 542

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:13:16
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ hai, sau khi Cố Tri Ý đưa mấy đứa nhỏ đi học thì tới trường. Lúc cô vừa mới tới sân trường thì thấy được Hồ Tư Tuệ đang chờ mình, vội tiến lên hỏi: “Tuệ Tuệ, cậu ăn cơm chưa?”

“Ai da, mình kể cậu nghe này, cái cô gái tên Khâu Vân Vân kia bảo là cô ta bị mất một cái đồng hồ ấy, bây giờ chuyện này đã bị náo loạn lớn lên rồi.” Hồ Tư Tuệ trưng ra biểu tình xem kịch vui.

“Ừm, sau đó thì sao?” Cố Tri Ý cảm thấy, nếu chỉ đơn thuần là mất đồ vật thì tìm là được rồi, không cần thiết phải chờ ở đây từ sáng sớm để nói cho cô nghe.

“Không phải là hai người chúng ta dọn ra ngoài ở sao? Sau đó không biết là có ai đó nói cậu chính là người trộm cái đồng hồ kia, chột dạ nên mới không ở trong ký túc xá nữa.

Còn về việc tại sao không đổ lỗi cho Hồ Tư Tuệ, đại khái là vì cảm thấy với thân phận người địa phương thì Hồ Tư Tuệ sẽ không làm chuyện này, vì vậy nên Cố Tri Ý tới từ nông thôn có hiềm nghi rất lớn.

Cố Tri Ý: “.....” Thật đúng là ngồi im trong nhà cũng bị nồi ụp vào đầu mà!

“Đến lúc đó họ tìm mình rồi tính sau, dù sao đi nữa thì mình cũng chưa từng nhìn thấy đồng hồ của cô ấy lần nào.” Cố Tri Ý vừa đi vừa nói chuyện.

“Ừm ừm, đúng rồi, con nhỏ Ngô Tố Vi kia còn là thấy một cái đồng hồ giống y như đúc trên người cậu cho nên...." Hồ Tư Tuệ có biết về cái đồng hồ trên tay Cố Tri Ý, là hiệu Omega đấy. Trước đó cô ấy từng nhìn thấy giá cả của chiếc đồng hồ đó trong cửa hàng rồi, ngay cả cô ấy còn không nỡ mua chứ đừng nói gì đến một cô gái tới từ thành thị nhỏ như Khâu Vân Vân.

Cố Tri Ý thực sự không hiểu nổi người này nữa. Vất vả lắm mới thi đậu đại học, không phải là nên nghiêm túc học tập rồi tranh thủ tốt nghiệp để được phân cho một công việc đàng hoàng hay sao? Sao cô gái tên Ngô Tố Vi cứ như là tới đại học để chơi vậy? Trông không giống như đang nghiêm túc đi học chút nào hết. Trong lòng Cố Tri Ý không nhịn được có chút hoài nghi, nhưng cuối cùng cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Chờ hai người đi vào phòng học, vừa mới chuẩn bị ngồi xuống thì chính chủ mất đồ vật đã tìm tới tận cửa, “Bạn học Cố Tri Ý, ngại quá, trước đó tôi bị mất một cái đồng hồ, có người nói thấy nó trên tay cô nên hôm nay tôi đến đây để xác nhận một chút.” Giọng điệu của Khâu Vân Vân cực kỳ bất thiện, tuy nói là ngại nhưng lời này cứ như đã xác định rằng Cố Tri Ý cầm đồng hồ của mình vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-542.html.]

Lúc này Cố Tri Ý cũng có thể vén tay áo lên cho người ta xem đồng hồ trên tay mình, nhưng bỗng nhiên cô lại không muốn như vậy.

DTV

Cố Tri Ý nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Cô nghe ai nói?”

“Cô đừng quan tâm là ai nói, có người thấy nên hôm nay tôi mới tới xác nhận một chút thôi.” Khâu Vân Vân không kiên nhẫn nói.

Cố Tri Ý cười ha hả ra tiếng: “Có người thấy là cô tới tìm tôi luôn? Người nọ thấy tôi trộm đồng hồ của cô hay là thấy đồng hồ của cô bay đến trên tay tôi? Sao vẻ mặt của cô chắc chắn thế?”

“Sao thế? Bây giờ cô đang chột dạ à?” Ngô Tố Vi bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Cố Tri Ý châm chọc nhìn cô ta, người này thật đúng là không biết tốt xấu, còn tự mình đưa tới cửa nữa. Đến bây giờ giọng điệu của Cố Tri Ý vẫn không mặn không nhạt như cũ, dường như chuyện này hoàn toàn không có quan hệ gì với mình vậy, “Ô, thế có nói xem tôi chột dạ cái gì?”

Ngô Tố Vi cũng không trả lời được, dù sao cũng chỉ có bản thân cô ta biết chiếc đồng hồ kia của Khâu Vân Vân ở nơi nào.

Những người xung quanh nghe đến đây thì lập tức lên tiếng phụ họa.

“Nếu cậu không chột dạ thì chỉ cần vươn tay ra cho mọi người xem thử là được rồi mà!”

“Đúng đấy, không phải cậu chỉ cần trực tiếp cho mọi người xem một cái thì mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ hay sao?”

Cố Tri Ý nhìn đám người tự xưng là sứ giả của chính nghĩa không rõ tiền căn hậu quả mọi chuyện đã bắt đầu đứng ở điểm cao đạo đức đi chỉ trích người khác kia. Chẳng lẽ bọn họ không biết mình đang được một tấc lại muốn tiến một thước à? Bây giờ những người này dám tiến tới bắt cô vén tay áo lên để xem đồng hồ thì sau đó chắc chắn sẽ dám bắt cô cởi quần áo và lục soát túi của cô.

Loading...