Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 540

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:13:13
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy người cũng không đi quá xa, chờ đến khi đi tới đài nghỉ chân thì Cố Tri Ý tìm một chỗ hơi râm mát một chút để lấy đồ ra, người một nhà tạm thời nghỉ ngơi ở nơi này trước.

Lúc này đến thì Vạn Lý Trường Thành vẫn còn nguyên dáng vẻ nguyên thủy, chưa trải qua sự khai phá của con người như đời sau nên càng có thể khiến người ta cảm nhận trực quan về những dấu vết còn sót lại của lịch sử. Loại khí thế này phải gọi là cực kỳ hùng vĩ, cho dù đã trải qua lễ rửa tội của năm tháng thì vẫn có thể khiến mọi người cảm nhận được rõ ràng như cũ.

Nhân lúc đang có thời gian nghỉ ngơi, Cố Tri Ý bèn phổ cập khoa học một chút về lịch sử cho mấy đứa nhỏ, ngay cả Lâm Quân Trạch ngồi một bên cũng nghe được mùi ngon. Cố Tri Ý nghĩ đã có sẵn vật thật ở bên cạnh rồi, cũng nên để cho bọn nhỏ hiểu biết một chút về lịch sử của Trường Thành. Cô bắt đầu dùng cách nói dễ hiểu nhất để giảng cho mấy đứa nhỏ nghe về Vạn Lý Trường Thành bắt đầu từ thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc.

“Mẹ ơi mẹ, người thời cổ lợi hại thật đấy! Rất là, rất là có trí tuệ!” Đại Bảo nghe Cố Tri Ý kể xong thì đưa ra kết luận cuối cùng, đồng thời trong lòng của cậu bé cũng có một hạt giống nho nhỏ được gieo xuống chỉ chờ một ngày nào đó trong tương lai sẽ mọc rễ nảy mầm và lớn lên thành một tán cây lớn rợp trời.

Nhị Bảo cũng gật gật đầu đồng ý. Tam Bảo ngồi một bên vẫn ngây ngô chưa hiểu gì, nhưng thấy hai anh trai của mình đều gật đầu thì cậu nhóc cũng học theo, “Giỏi quá giỏi quá!” Dáng vẻ không hiểu mà lại giả vờ hiểu còn mạnh miệng chen vào nói chuyện khiến mấy người đều bị chọc cười.

Nghỉ ngơi một lúc, Cố Tri Ý chuẩn bị tiếp tục trèo lên, thế nhưng vì mấy đứa nhỏ đều không muốn đi nên cả nhà dứt khoát nghỉ lại tại đài nghỉ chân luôn. Cố Tri Ý thò tay vào trong bao của mình, thực tế là đang lén lút lấy thức ăn trong không gian ra.

DTV

Vì thế, mấy đứa nhỏ thấy cái túi của mẹ mình cứ như một cái túi thần kỳ lấy ra được một đống đồ, nấy nhóc đều cảm thấy mới mẻ không chịu được. Nhị Bảo còn kinh ngạc cảm thán: “Mẹ ơi mẹ, túi của mẹ đựng được nhiều đồ thật đấy, mẹ làm cho con một cái túi như này được không mẹ? Con muốn túi kiểu con trai ấy ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-540.html.]

Hai người Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch liếc mắt nhìn nhau một cái, dùng ánh mắt mà chỉ có hai người hiểu với nhau.

Nhị Bảo thấy cha mẹ mình lại bắt đầu mắt đi mày lại thì lập tức chen vào giữa hai người, hỏi: “Mẹ ơi mẹ, có được không ạ?”

“Được được được bao giờ về mẹ sẽ làm cho con.” Cố Tri Ý vội vàng đáp ứng, nhóc Nhị Bảo này mà dính người thì thật sự là cô không chống đỡ nổi.

Những món mà Cố Tri Ý nấu đều là một vài món ăn thích hợp mang đi khi chơi xuân, đặt trong mấy cái hộp, còn có nước muối bổ sung đạm nữa.

Lượng cơm của Tam Bảo cũng không ít, cậu bé đã ăn vài nắm cơm nhỏ và cả một cái sandwich lớn, ăn xong thì nằm liệt ra rồi thở dài một hơi như ông cụ non.

Cố Tri Ý: Dáng vẻ ăn no vạn sự đủ này là sao vậy hả?

Sau khi nghỉ ngơi xong, thấy thể lực của mấy đứa nhỏ xác thật là hữu hạn nên cả nhà cũng không tiếp tục leo lên trên nữa mà lại quay trở về bằng đường cũ. Trên đường cô còn chụp cho mỗi người một tấm ảnh chụp riêng, ngay cả Lâm Quân Trạch Cố Tri Ý cũng không buông tha mà lôi kéo anh chụp vài tấm. Nếu không phải là không tiện lấy camera trong không gian ra thì Cố Tri Ý còn muốn lấy camera đời mới ra để selfie với Lâm Quân Trạch nữa ấy chứ! Mấy tấm ảnh chụp kiểu này rất có ý nghĩa kỷ niệm.

Chờ đến khi xuống núi, cảm thấy mấy đứa nhỏ đã có chút mệt mỏi nên Lâm Quân Trạch bèn ôm Tam Bảo lên, nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo với vẻ mặt ghét bỏ: “Bao giờ trở về thì hai đứa các con phải chăm chỉ rèn luyện mỗi buổi sáng cho cha, mấy cái thân thể bé xíu này đúng thật là không được chút nào hết!”

Loading...