Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 538

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:13:10
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên này sắp đồ xong xuôi hết thì Lâm Quân Trạch cũng rửa chén xong, người một nhà liền chuẩn bị ra cửa.

Rõ ràng hôm nay Tam Bảo cũng rất vui vẻ, dọc theo đường đều đi theo phía sau anh trai chạy nhảy.

Bởi vì trường thành cách bên này còn có chút xa cho nên bọn họ vẫn là phải ngồi xe.

Bên này đã có xe buýt.

Mấy người đi ra ngoài giao lộ, đợi một hồi thì có chiếc xe buýt lắc lư chạy lại đây.

Hôm nay thời tiết vừa khéo, ánh mặt trời chói sáng cùng với làn gió mát mẻ thổi qua, đúng là thời điểm thích hợp nhất để đi ra ngoài.

Người một nhà lên xe thì có người bán vé tới lấy tiền, người nhỏ tuổi như Tam Bảo thì không cần thu tiền, nhưng là hai người Đại Bảo cùng Nhị Bảo lớn hơn một chút thì phải tính đầu người.

Hai đứa nhỏ thì được tính là một người lớn, cho nên tổng cộng là ba người lớn, người bán vé hỏi địa điểm xuống xe xong liền thu của bọn họ sáu mao tiền.

Mấy người bọn họ chọn ngồi ở vị trí dựa cửa sổ mà lúc này thời tiết không lạnh cho lắm, cửa sổ vẫn được hé ra một cái khe nhỏ để hít thở không khí.

Trên xe cũng không quá nặng mùi, dù không có mùi quá khó chịu như lần Cố Tri Ý đi xe lửa lúc trước, nhưng cũng không dễ ngửi hơn bao nhiêu.

Mỗi khi đến một chỗ đỗ xe thì người bán vé đều sẽ gân cổ lên hô: “ Công viên Hòe hoa, hay gì gì đó tới rồi, có muốn xuống xe không?”

Xe di chuyển mất khoảng một giờ, cuối cùng bọn họ cũng nghe được người bán vé nói: “Trường thành đây, trường thành đây, có ai muốn xuống xe không ?”

Mấy người xuống xe, ba nhóc con ở trên xe lắc lư còn ngủ được một giấc.

Nghe thấy xuống xe thì mấy nhóc con lập tức lấy lại tinh thần.

Bọn họ phải đi thêm một đoạn đường nữa mới đến trường thành. Nhìn địa hình giống như là một con rồng lớn nằm ở dãy núi trùng điệp vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-538.html.]

DTV

Tận mắt thấy sự nguy nga đồ sộ của trường thành khiến mấy nhóc con đều không ngừng được sự kinh ngạc cảm thán.

“Mẹ, đây là Vạn Lý Trường Thành trong sách nói sao?”

“Đúng vậy.” Cố Trì Ý cười trả lời nói.

“Mẹ, con cũng được tới trường thành rồi, có phải con chính là hảo hán hay không.”

Cố Tri Ý:.......

Hôm nay mấy người bọn họ biết phải leo trường thành nên đều ăn mặc rất gọn gàng nhẹ nhàng, chính là vì để đỡ mệt khi phải leo trường thành.

Đầu tiên, cả nhà bọn họ đã chụp một tấm ảnh ở chân núi trường thành. Rồi sau đó mọi người mới bắt đầu leo lên.

Lúc bắt đầu mấy nhóc con vẫn còn tinh lực tràn đầy, mỗi khi leo một bậc thang sẽ đếm số: “Một, hai, ba......”

Nhưng sau khi leo hơn mười phút, mấy nhóc liền bắt đầu kêu: “Không được, không được, mệt c.h.ế.t con rồi.” Nghe thấy mấy con trai nói như vậy khiến Cố Tri Ý cười c.h.ế.t mất.

Trường thành này cũng không phải là dễ leo như vậy. Tam Bảo leo một hồi liền bắt đầu làm nũng bán manh muốn ba ba ôm mình.

Lâm Quân Trạch bế lên Tam Bảo rồi chỉ một nhóc con cũng tầm tuổi với Tam Bảo bên cạnh, nói; “Con xem, bảo bảo nhà người ta đều không kêu mệt, vậy mà con đã kêu mệt rồi?”

“Chính là, chính là, con chính là mệt mỏi đó.” Tam Bảo bĩu môi, bất mãn nói.

“Được, vậy ba ba ôm con một lúc, đến lúc đó con cùng bạn nhỏ kia nói chuyện với nhau thì cứ nói là ba ba ôm con leo trường thành.”

Lâm Quân Trạch trực tiếp dùng phép khích tướng, đừng nhìn Tam Bảo còn nhỏ nhưng nhóc con đã vô cùng sĩ diện.

Nhóc vừa nghe đến là ba ba ôm leo trường thành liền bắt đầu cảm thấy thật mất mặt, lập tức giãy giụa. “Ba ba, thả con xuống dưới, con có thể tự leo được.”

Sau khi Lâm Quân Trạch buông cậu nhóc xuống, đúng là cậu nhóc đã dùng đôi chân nhỏ bước từng bước một và cũng không kêu mệt mỏi nữa.

Loading...