Cố Tri Ý nhìn anh cười nói: “Anh đã sớm muốn dẫn bọn nhỏ đi rồi đúng không?”
“Đó là điều đương nhiên, lần này tới Bắc Kinh một chuyến lại không đi Trường thành và Thiên An Môn thì làm sao có thể xem như là đã tới đây chứ?”
Cố Tri Ý gật đầu, cũng không phản đối.
Lâm Quân Trạch đột nhiên vô cùng thần bí kéo Cố Tri Ý vào trong phòng, “Làm gì vậy? Thần bí thế cơ?” Cố Tri Ý thầm nói.
“Vợ ơi, em vào đây, anh cho em xem một thứ tốt.” Lâm Quân Trạch bảo Cố Tri Ý ngồi xuống trước còn chính mình thì đi lấy cái túi đồ, cẩn thận lấy ra một cái bọc nhỏ màu đen đưa tới trước mặt Cổ Tri Ý.
“Đây là cái gì vậy?” Hỏi như vậy chứ Cố Tri Ý đã vô cùng tự giác mà mở nó ra, chờ tới khi nhìn thấy bên trong là một chiếc camera thì còn rất kinh ngạc.
“Anh đi mượn được?”
Dù sao hiện nay camera khó mua không phải Cố Tri Ý không biết, còn cần phải ngoại hối hoán mới mua được.
Lâm Quân Trạch gật đầu, nói: “Anh mượn của một bạn học, khó khăn lắm cả nhà chúng ta mới có dịp đi ra ngoài chơi nên chụp nhiều ảnh chút giữ lại làm kỷ niệm, đến lúc đó rửa ảnh chụp ra rồi chúng ta treo ở trong nhà cũng được.”
DTV
Lâm Quân Trạch đã nói như vậy thì Cố Tri Ý cũng gật đầu, bảo: “Được rồi, tới lúc đó cuộn phim tốn bao nhiêu tiền nhớ đưa cho người ta."
Hiện tại cái camera này chính là đồ quý hiếm, người ta cho mượn cũng là do tin tưởng Lâm Quân Trạch cho nên Cố Tri Ý vẫn không yên tâm lắm mà nhắc nhở một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-536.html.]
“Yên tâm đi vợ, anh biết mà.” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nói.
Cố Tri Ý cũng biết tính tình của Lâm Quân Trạch, vừa rồi cũng chỉ là không yên tâm nên nhắc nhở một chút mà thôi. Nhưng mà đã có camera nên cũng có thể chụp lại ảnh kỷ niệm. Trong không gian của chính mình thì cũng có nhưng là loại camera tương đối lưu hành của đời sau nên lúc này vẫn chưa lấy ra được.
Cho nên có cái camera cũng có thể ghi lại quá trình trưởng thành của mấy đứa nhỏ. Nhưng mà chắc là đây vẫn toàn camera đen trắng, nếu như là camera màu vẫn tốt hơn một ít.
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không ngại. Hiện tại cuộn phim này cũng rất quý giá, Cố Tri Ý trực tiếp vào hệ thống nhìn thử một chút thì thấy có bán cả cuộn phim. Mua mấy cuốn để dự phòng. Như vậy sẽ không cần phải tiếc nếu dùng hết cuộn phim này. Cả nhà bọn họ đều có sự mong chờ rất lớn với việc đi chơi ngày mai.
Lúc này mới vừa cơm nước xong nên bọn họ bắt đầu chuẩn bị đi tắm rửa, ngày mai muốn mặc quần áo gì bản thân mỗi người tự chuẩn bị sẵn.
Hiện tại thời tiết cũng dần dần ấm áp lên nên ban ngày đi ra ngoài chỉ cần mặc một chiếc áo khoác mỏng là vừa vặn. Trước đó Cố Tri Ý làm cho mỗi người bọn họ một chiếc áo khoác vải dệt màu xanh lam, vừa khéo có thể mặc ở bên ngoài.
Cố Tri Ý cũng không quản mấy đứa nữa mà bảo Lâm Quân Trạch trông bọn nhỏ tắm rửa còn mình thì đi vào không gian tắm rửa sạch sẽ. Kết quả buổi tối lúc chuẩn bị đi ngủ thì Nhị Bảo nghĩ ngợi trong chốc lát thì nhớ ra hình như buổi tối mẹ vẫn chưa tắm rửa, cậu bé liền nhìn Cố Tri Ý nói: “Mẹ, mẹ vẫn còn chưa có tắm rửa, không thể lên giường được.
Cố Trị Ý bất đắc dĩ: “Mẹ tắm rồi.” Nói xong thì chuẩn bị lên giường.
Ai biết Nhị Bảo lại cho rằng do Cố Tri Ý không thích tắm rửa cho nên mới nói dối, trực tiếp dùng vẻ mặt không tán đồng nhìn cô: “Mẹ, không tắm rửa là không được!”
Cố Tri Ý: Này thật đúng là có miệng cũng không nói rõ được, mấy nhóc này mà cố chấp lên thì thật đúng là....
“Được rồi được rồi, lát nữa mẹ sẽ đi tắm.”
Cuối cùng Cố Tri Ý cũng không thể không nói mấy câu có lệ để dỗ nhóc con, lúc này Nhị Bảo mới bày ra vẻ mặt trẻ nhỏ dễ dạy yên tâm trở về phòng của mình.