Cố Tri Ý nhéo khuôn mặt nhỏ của Nhị Bảo một cái liền đi nấu cơm.
Đại Bảo tiếp tục phát huy tiềm chất trở thành con trai tri kỷ, muốn đi vào gniúp Cố Tri Ý.
“Không cần, không cần. Con đi làm bài tập đi. me làm một lúc là xong rồi”. Cố Tri Ý rửa rau, vội từ chối.
“Mẹ, cha đã nói rồi, lúc cha không có ở nhà thì con chính là nam tử hán lớn nhất trong nhà, cần phải chia sẻ việc nhà với mẹ”.
Đại Bảo trưng ra vẻ mặt con có thể làm được, mẹ không cho con làm thì chính là khinh thường con. Làm cho Cố Tri Ý cười không ngừng, cuối cùng cũng đồng ý để cho Đại Bảo giúp đỡ rửa rau.
Dù Đại Bảo phải làm việc lặt vặt thì cũng thấy rất có cảm giác thành tựu, cảm thấy nhóc đang trợ giúp mẹ.
Buổi tối ăn cơm, Cố Tri Ý còn khen Đại Bảo một câu: “Bữa cơm hôm nay là do Đại Bảo giúp mẹ làm, cho nên các con cũng cần phải cảm ơn anh trai đấy”.
Ngày thường Nhị Bảo làm việc gì cũng rất thích so sánh với Đại Bảo. Hiện tại nghe được mẹ khen anh trai, ngoài miệng nói cảm ơn anh trai, nhưng chờ cơm nước xong còn chạy đến bên cạnh Cố Tri Ý, tỏ ra thần bí nói: “Mẹ, ngày mai con giúp mẹ nấu cơm nhé”.
Nói xong liền có chút ngượng ngùng chạy mất.
Cố Tri Ý: Đứa nhỏ biệt nữu này.
Nhưng mà trong quá trình trưởng thành của mấy đứa nhỏ, Cố Tri Ý vẫn phát hiện rất nhiều niềm vui thú.
Ngày hôm sau, Cố Tri Ý trực tiếp trở về nhà, không nghĩ tới ba đứa nhỏ thật sự chờ ở trong sân.
Nhìn thấy Cố Tri Ý về liền chạy tới, Nhị Bảo mở miệng trước: “Mẹ, mẹ xem này, con đã đón em trai về rồi đó”.
Cố Tri Ý: “Không phải là con và Đại Bảo cùng nhau đón em trai à? Sao công lao lại chỉ cho một mình con?”
Nhị Bảo dậm dậm chân: “Mẹ, sao mẹ không phối hợp với con một chút vậy?”.
“A, vậy chúng ta làm lại một lần nữa, Nhị Bảo nhà ta giỏi quá.” Cố Tri Ý cực kỳ phối hợp mà khen một lần nữa.
Tuy ra chút sai lầm, nhưng mà cuối cùng mẹ vẫn khen nó, Nhị Bảo tỏ ra vừa lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-535.html.]
Cố Tri Ý lén lút giơ ngón tay cái với Đại Bảo, ánh mắt khen ngợi nhìn thằng bé.
Tam Bảo nhìn sang người này, lại nhìn sang người kia, sau đó đi tới ôm lấy đùi Cố Tri Ý: “Mẹ, con đói bụng rồi”.
Bởi vì Cố Tri Ý có không gian nên ngày thường mua đồ ăn cũng chỉ là làm bộ dáng thôi, bình thường đều rất ít làm.
Dù sao lúc trước cũng có nghiên cứu cho thấy là nếu thường xuyên nấu cơm thì sẽ nhanh chóng trở nên già. Cho nên hiện tại cơ bản Cố Tri Ý đều lấy đồ ăn từ trong không gian, rất nhanh là có thể ăn.
DTV
Trên bàn cơm. Mấy đứa nhóc cũng chia sẻ với Cố Tri Ý những việc vui vẻ ở trường học.
Cố Tri Ý thỉnh thoảng đáp lại bọn nhỏ, bầu không khí này cũng không tồi.
Lâm Quân Trạch đi mấy ngày rồi cũng không có tin tức gửi về, Cố Tri Ý mang theo ba đứa con bắt đầu cuộc sống một cung đường ba điểm đến.
Cố Tử Lâm đã tới một lần, cũng phải loay hoay tìm ở xung quanh rất lâu, vẫn là Nhị Bảo chơi ở bên ngoài đã phát hiện và nhặt cậu của mình về.
Cố Tử Lâm ăn cơm ở đây một bữa, coi như đã biết nhà liền quay về trường học.
Lâm Quân Trạch là ở nửa tháng sau mới trở về, Cố Tri Ý mang theo các con vào nhà, vừa mở cửa đã phát hiện căn nhà có dấu vết của người tiến vào. Còn tưởng rằng là có trộm. Đang chuẩn bị bảo bọn nhỏ đi gọi người, Lâm Quân Trạch liền một thân hơi nước đi ra.
Nhìn thấy anh, Cố Tri Ý cũng liền buông lỏng xuống, nhưng mà vẫn kinh ngạc hỏi: “Các anh được nghỉ rồi?”
“Đúng vậy, vợ à, vừa vặn được nghỉ hai ngày, anh liền nghĩ là mấy mẹ con em tới Bắc Kinh lâu như vậy rồi mà vẫn không được đi đâu chơi".
Lúc trước là bởi vì chương trình học của Lâm Quân Trạch khá bận, cũng chỉ có mấy ngày này mới có chút thời gian rảnh rỗi, liền muốn quay về nhà ở chung với vợ con.
“Cha, cha, chúng ta đi nơi nào chơi vậy?”
“Cha, con nghe có bạn học nói cái trường thành gì đó cực kỳ dài”.
Ba đứa nhỏ vừa nghe thấy được đi chơi liền rất hưng phấn.
“Được, vậy ngày mai chúng ta đi trường thành.” Lâm Quân Trạch cũng vô cùng sảng khoái, rất dứt khoát quyết định địa điểm đi chơi ngày mai.