Hiện tại dục vọng cầu sinh của Lâm Quân Trạch đặc biệt mạnh mẽ, anh đã sớm nấu cơm xong chờ ba mẹ con trở về.
Hôm nay anh đi đón Tam Bảo, thấy Tam Bảo ở bên kia cũng đã quen rồi, Lâm Quân Trạch đặt thằng nhóc nơi đó thì nó còn cúi chào với Lâm Quân Trạch.
Cơm nước xong xuôi. Cố Tri Ý giúp đỡ Lâm Quân Trạch thụ dọn đồ đạc, hỏi: “Buổi chiều liền đi sao?”
“Ừ, phải đi báo danh trước, đến lúc đó không biết là tình huống như thế nào, hôm nào được nghỉ thì anh sẽ quay về”. Lâm Quân Trạch nói xong, trong lòng cũng cảm thấy không nỡ. Nhưng mà cũng chẳng có cách nào, hiện tại hai người đều đang phấn đấu phát triển trở nên càng tốt hơn, không phải là lúc quyến luyến chuyện nhi nữ tình trường.
Nhưng mà thừa dịp mấy thằng nhóc con không ở thì Lâm Quân Trạch vẫn quấn lấy Cố Tri Ý ôm ôm ấp ấp.
Buổi chiều, sau khi đưa mấy đứa con trai đi học xong, Lâm Quân Trạch cũng ngồi trên xe đi tới trường quân đội.
Cố Tri Ý đưa anh rời đi.
Mới vừa trở về đi học liền nhìn thấy mọi người đều là vẻ mặt xem kịch vui nhìn cô, còn một mình Hồ Tư Tuệ đứng ở nơi đó, sắc mặt không được tốt lắm. Đây là có việc gì xảy ra vậy?
DTV
Cố Tri Ý đi lên trước, chạm vào Hồ Tư Tuệ, nhìn thấy Cố Tri Ý tới, Hồ Tư Tuệ lôi kéo Cố Trị Ý liền cáo trạng: “Tớ nói với cậu, hôm nay không biết sao lại truyền ra lời đồn là cậu có diễn xuất của nhà tư bản, ở phòng ngủ tiêu xài lãng phí.”
“Cậu nói xem mấy người không hề tận mắt nhìn thấy, chỉ biết nói xấu sau lưng người khác”. Nói đến chuyện này thì Hồ Tư Tuệ liền tức giận.
“Không sao. Cứ để cho bọn họ nói.” Cố Tri Ý trấn an Hồ Tư Tuệ.
Nhìn thoáng qua Ngô Tố Vi ngồi ở phía sau. Dường như lơ đãng nói với Hồ Tư Tuệ: “Cái miệng bịa đặt này của người ta ấy mà, còn không phải là thích nói gì thì nói sao”.
“A, lúc trước xà phòng thơm mà tớ dùng để rửa chân đó, cũng không biết bị ai cầm đi rửa mặt rồi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-534.html.]
Hồ Tư Tuệ nghe được lời nói của Cố Tri Ý, nháy mắt liền “Phụt” một tiếng bật cười.
Hai người đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, biết là ai ở sau lưng giở trò quỷ, người ta không làm việc đàng hoàng, vậy thì các cô cũng sẽ ghê tởm c.h.ế.t cô ta.
“Đúng vậy, dù sao mỗi tháng chồng của cậu đều có tiền trợ cấp, chúng ta tan học lại đi mua thêm mấy khối, có thể dùng thay đổi hằng ngày, chân trái dùng vị Thanh Hương, chân phải dùng hương hoa”.
Ngô Tố Vi ở phía sau nghe được lời đối thoại của hai người một cách rõ ràng, nhưng mà lại không có biện pháp đứng ra. Nếu như cô ta mà đứng ra thì không phải là thừa nhận mình dùng đồ của Cố Tri Ý hay sao? Thật là! Tức c.h.ế.t rồi!
Sắc mặt của Ngô Tố Vi đổi tới đổi lui giống như cái vị thuốc pha màu, biến ảo không ngừng.
Cố Tri Ý cùng Hồ Tư Tuệ nhìn nhau cười.
Sau khi Lâm Quân Trạch rời đi thì dường như cuộc sống của Cố Tri Ý lại càng thêm phong phú.
Sau khi hết tiết học cần phải đi đón Tam Bảo trước, lại về nhà nấu cơm.
Đại Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý vất vả như vậy, lại nói: “Mẹ, sau khi tan học, bọn con sẽ đi đón Tam bảo, mẹ không cần vất vả như vậy.”
Cố Tri Ý nhìn Đại Bảo càng ngày càng phát triển thành một đứa con trai tri kỷ. Nhỏ như vậy đã biết đau lòng cho người khác rồi. Nhưng mà như vậy thì cô cũng không cần đi vòng một đoạn đường để đón Tam Bảo, từ trường học của Đại Bảo chỉ cần đi thêm một đoạn là có thể đón Tam Bảo rồi. Vì thế Cố Tri Ý liền dùng vẻ mặt cảm động nhìn Đại Bảo: “Cảm ơn Đại Bảo đã suy nghĩ cho mẹ, vậy thì hiện tại mẹ sẽ giao nhiệm vụ đón Tam Bảo cho con nhé”.
“Vâng. Chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” Đại Bảo còn đưa tay lên kính cái lễ.
“Mẹ, cả con nữa” Nhị Bảo không phục.
“Được, mẹ sẽ giao nhiệm vụ này cho hai đứa các con, trên đường phải chú ý đi về một bên, để ý xe cộ có biết không?”
“Biết rồi, mẹ, đây đều là những kiến thức bình thường cần biết mà mẹ hay nói mà?” Nhị Bảo vẫy vẫy tay, tỏ vẻ chính mình đã biết.