Buổi sáng vẫn như cũ là đưa Đại Bảo và Nhị Bảo đến trường học.
Cố Tri Ý nghĩ Lâm Quân Trạch cũng mau đi báo danh, Tam Bảo ngày mai sẽ đưa tới chỗ trông trẻ, nhìn xem cậu nhóc có thể thích ứng hay không. Cho nên khi đi ngang qua, cô còn đi vào nói với giáo viện ở đó một tiếng.
Chủ yếu vẫn là muốn bản thân đứa nhỏ thích nơi này, nếu không Cố Tri Ý tình nguyện đi tìm một người dì giúp đỡ chăm sóc Tam Bảo.
Chỉ là, ở nhà luôn nhiều chỗ bất tiện. Cho nên nếu có thể, Cố Tri Ý không muốn giữ người ngoài ở nhà trong thời gian dài.
Rốt cuộc bản thân cô có không gian, mỗi ngày liên tục lấy ra nguyên liệu nấu ăn, khó bảo toàn sẽ không có người hoài nghi. Cho nên việc đưa Tam Bảo đến nơi này, sau khi tan học cô lại đến đón trở về, đây là biện pháp đơn giản nhất.
DTV
Lâm Quân Trạch hai ngày nữa cũng muốn rời đi, trường học của anh cách bên này không xa, chỉ là bên kia có lẽ muốn phong bế học tập. Tình huống cụ thể Lâm Quân Trạch cũng không biết rõ ràng lắm.
Cố Tri Ý cũng lên lớp như bình thường, Lâm Quân Trạch thì ở nhà mang theo Tam Bảo như cũ.
Hiện tại cũng chỉ có Tam Bảo, nên mang theo cũng không khó.
Giữa trưa chỉ cần đi đón Đại Bảo và Nhị Bảo tan học là được.
Cố Tri Ý về nhà ăn cơm vào buổi trưa, nghe được Đại Bảo nói: “Ba ơi, mẹ ơi, về sau ba mẹ không cần đi đón con và Nhị Bảo đâu, chúng con biết đường, có thể tự trở về được.”
Cố Tri Ý cảm thấy, hai thằng nhóc này đi học cũng có điều rất tốt. Xem đi, có phải hiểu chuyện hơn rất nhiều hay không.
“Không có việc gì, chờ ba ba đón tụi con thêm vài lần nữa, lần sau tụi con thử xem có thể tự về hay không.” Cố Tri Ý nói như vậy, cũng là nghĩ nếu Lâm Quân Trạch không ở đây, chỉ có mình cô, chăm sóc ba đứa nhỏ cũng có chút khó khăn.
Đại Bảo lộ ra vẻ mặt mẹ khinh thường con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-532.html.]
“Chúng con đều là những người bạn lớn, chúng con khẳng định có thể làm được, có phải không Nhị Bảo?”
Nhị Bảo cũng không nghe rõ nói cái gì, nhưng anh trai hỏi chính mình, thói quen vẫn cứ gật đầu.
“Được rồi, hai người bạn lớn này, vậy ngày mai mẹ ở nhà chờ mấy đứa nhé.”
Hai đứa nhỏ vỗ bộ n.g.ự.c bảo đảm không có vấn đề.
Ăn cơm xong, khi Cố Tri Ý đi trường học cũng thuận tiện đưa bọn nhỏ đến trường.
Ba mẹ con cùng nhau đi học, xung quanh đây đã xảy ra rất nhiều tranh cãi. Đương nhiên, khen Cố Tri Ý là chiếm đại đa số, một bộ phận ít kia sẽ nói cái gì mà làm phụ nữ chỉ cần ở nhà chăm sóc con thì tốt rồi, còn đọc sách gì này nọ. Đó hoàn toàn là những người không thoả mãn với cuộc sống của chính mình, không thể nhìn thấy hạnh phúc của người khác. Cũng chính là người có tư tưởng cứng ngắc cổ hủ.
Cố Tri Ý luôn không chú ý tới mấy lời nghị luận sau lưng của người khác, việc đó không hề mang tới ích lợi gì cho cô cả thì sao cô phải quản nhiều như vậy làm cái gì?
Ngày hôm sau, tuy Cố Tri Ý nói sẽ không đi đón hai đứa nhỏ, nhưng mà sau khi tan học thì cộ vẫn đi tới trường tiểu học. Chỉ là cô không hề đi ra ngoài mà đứng từ đằng xa âm thầm nhìn hai nhóc con. Đại Bảo cùng Nhị Bảo vẫn đeo cặp sách, tung tăng nhảy nhót ra cổng trường, sau khi chào tạm biệt với các bạn học khác liền đi về nhà.
Cố Tri Ý liền đi theo phía sau bọn họ nhưng không đi theo quá gần, chờ tới ngõ nhỏ liền đột nhiên không thấy bóng dáng hai đứa nhỏ đâu.
Cố Tri Ý còn tưởng rằng hai đứa nhóc lạc đường nên vội vàng đuổi theo.
Đại Bảo luôn cảm thấy có người theo dõi bọn họ, như là người xấu muốn lừa bán trẻ con vậy.
Thằng bé nói thầm vào tai Nhị Bảo vài câu, hai đứa nhóc quyết định đi vào ngõ nhỏ liền núp vào.
Cho nên liền có một màn Cố Tri Ý đuổi theo nhưng không tìm thấy người này.