Nếu bây giờ Cố Tri Ý vẫn không nhìn ra người này đánh chủ ý vào Lâm Quân Trạch, vậy thì cô thật sự mù.
Trừng mắt liếc nhìn ai đó đang trêu hoa ghẹo nguyệt.
“À. đây là chồng của tôi, không nói chuyện với cô nữa. Chúng tôi còn muốn đi đón hai đứa nhỏ khác tan học.”
Cố Tri Ý nói xong liền lôi kéo Lâm Quân Trạch rời đi.
DTV
Chẳng qua trước khi rời đi, giống như nghĩ đến chuyện gì đó, nhìn Ngô Tố Vi ngọt ngào nói: “Đúng rồi, Tố Vi này, nếu lần sau lấy kem đánh răng và xà phòng thơm của tôi, nhớ rõ hỏi tôi một chút. Ai nha~, mấy cái chậu tôi đặt ở kia, đều là giặt giày rửa chân, không nghĩ cô lại dùng nó như vậy.”
Nói xong, không đợi Ngô Tố Vi phản ứng, cô đã kéo Lâm Quân Trạch rời đi.
Ngô Tố Vi không ngờ rằng hình ảnh mà cô ta cố gắng duy trì lại bị hủy hoại trước người đàn ông mình thích. Điều này có nghĩa là cô ta sử dụng đồ của người khác mà không được phép, mấu chốt là thứ này vẫn được người khác dùng để rửa chân và giày.
Này này, nghĩ đến mình đã dùng rất nhiều lần trước đây, còn dùng để rửa mặt. trong chốc lát liền cảm thấy hơi buồn nôn.
Cố Tri Ý người này khẳng định là tới khắc cô ta.
Nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, Ngô Tố Vi tức giận đến ngứa răng.
Phương Nguyệt luôn luôn là không có gì chủ kiến, thấy Ngô Tố Vi tức giận như vậy, cô ấy cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình. Cô ấy thấy hành vi của Ngô Tố Vi là không đúng, nhưng cô ấy không dám nói ra. Sợ rằng Ngô Tố Vi sẽ không tốt với cô ấy nữa, ở trường học này, cô ấy vẫn hy vọng có thể kết bạn. Nhìn thấy vài người trong ký túc xá chơi thân với nhau, cô ấy thực sự cũng rất ghen tị.
Cô Tri Ý không quan tâm hai người họ đang nghĩ gì, Hồ Tư Tuệ cho Cố Tri Ý một ánh mắt ý nói vẫn là cô lợi hại, nghĩ đến bộ dạng giống như táo bón của Ngô Tố Vi vừa rồi, cô lại muốn bật cười.
Có lẽ bởi vì Hồ Tư Tuệ ở chỗ này, cho nên cũng chưa nói cái gì, chờ sau khi tạm biệt với Hồ Tư Tuệ. Cố Tri Ý trừng mắt liếc nhìn Lâm Quân Trạch.
“Vợ à, là cô ta muốn nhìn anh, chuyện này cũng không thể trách anh được?”
"Hừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-530.html.]
Tam Bảo thấy sắc mặt của mẹ không tốt, tiềm năng của chàng trai ấm áp đã được thể hiện. Cậu bé vươn tay sờ vào đầu tóc của Cố Tri Ý, nhẹ nhàng dỗ dành: “Mẹ ngoan nha, không giận.”
Cố Tri Ý cảm thấy mới lạ đến sắp chịu không được rồi, cho nên đôi khi sinh con vẫn có một vài chỗ tốt. Nhìn rất ấm áp phải không?
Cô đưa tay ôm Tam Bảo, nói: “Đi thôi, chúng ta đón anh trai tan học nào.”
Để lại Lâm Quân Trạch một mình xách theo hành lý ở phía mặt sau. Đây thật sự là chiếc nồi từ bầu trời rơi trúng người ngồi trong nhà. Quá oan!!!
Khi cả hai đến trường, đã có một số ông bà đứng chờ sẵn trước cửa. Nhìn thấy Cố Tri Ý là một cặp vợ chồng son tới, còn rất hiếm lạ nhìn bọn họ vài lần. Gia đình này trông khá bắt mắt.
Cố Tri Ý đợi ở cửa một lúc, sau đó nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo kề vai với bạn học ra cổng.
Đến! Cái này không cần phải nói.
Vừa thấy là biết hai nhóc ở trường học lại khuấy đảo đến hô mưa gọi gió.
Chiếc ba lô của cả hai cũng gọi là món đồ độc nhất vô nhị trong một loạt chiếc túi.
Chờ đến khi hai đứa nhỏ đi tới cửa, còn ríu rít nói chuyện gì đó.
Thấy được Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch, sau khi chào tạm biệt với bạn học thì vội vàng chạy lên: “Ba ba, ma ma, ba mẹ tới đón chúng con sao.”
“Đúng vậy, hôm nay ở trường học thế nào?” Cố Tri Ý xoa đầu tóc hai đứa nhỏ.
Tuy vừa rồi nhìn thấy hai đứa nhỏ hẳn là thích ứng khá tốt, nhưng tâm trạng vẫn giống như những người mẹ khác, không khỏi hỏi nhiều thêm vài câu.
“Rất tốt, mẹ ơi, giáo viên còn khen ngợi chúng con nữa.” Nhị Bảo ở một bên còn không quên tranh công, một bộ dáng cầu khen ngợi.
Anh trai Đại Bảo nhẫn tâm vạch trần: “Người giáo viên khen ngợi là anh, em luôn dơ tay phát biểu nhưng luôn trả lời sai.”
“Lâm Đại Bảo, rõ ràng giáo viên đang khen em.”