Sau đó lại nghĩ đến việc Cố Tri Ý mang thai nặng nề vượt đường xá xa xôi đến đây, thế là không khỏi đau lòng nói: “Vất vả cho em! Đứa bé có hành em không?”
Cố Tri Ý lắc đầu, nói: “Cũnng tạm, đứa bé này cũng khá ngoan. Bây giờ anh cảm thấy cả người thế nào rồi? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Lâm Quân Trạch nhẹ nhàng lắc đầu, biểu lộ không có việc gì, anh tiếp tục nói: “Bây giờ đã đỡ hơn rồi!”
Bầu không khí giữa hai người cũng không gọi là tốt được, chỉ tràn ngập vẻ ngượng ngùng. Cố Tri Ý bưng cháo đã nấu vào buổi sáng, đặt lên bàn, cô duỗi tay muốn đỡ Lâm Quần Trạch lên.
Ngay khoảnh khắc tay Cố Tri Ý chạm vào Lâm Quân Trạch, bất chợt cơ thể Lâm Quân Trạch lại trở nên cứng đờ, Cố Tri Ý cũng cảm nhận được.
Lúc này, trong lòng Cố Tri Ý đang điên cuồng đậu xanh rau má: “Không phải chứ? Không phải chứ? Cũng đã có với nhau hai ba đứa con rồi, sao còn ngây thơ như thế?
Thế nhưng động tác trên tay cô cũng không hề ngừng lại, cô lại cẩn thận đỡ Lâm Quân Trạch ngồi dậy, dùng gối làm đệm sau lưng anh.
Sau đó mở nắp bình giữ nhiệt, lấy cháo thịt nạc bên trong ra chén, bên trong đã thả vào một ít dưa chua, Cố Tri Ý khuấy lên mấy lần rồi muốn đút cho Lâm Quân Trạch.
“Khụ! Tự anh ăn là được.” Lâm Quân Trạch đưa tay muốn nhận lấy cái chén.
Cố Tri Ý nhìn thấy tay anh cũng không có việc gì, thế nên cô đặt chén cháo vào tay anh.
Lúc đặt chén vào tay Lâm Quân Trạch, ngón tay cô nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay Lâm Quân Trạch. Lâm Quân Trạch lập tức cảm thấy lòng bàn tay mình giống như bị điện giật, lỗ tai cũng không tự chủ được mà đỏ bừng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-53.html.]
Anh không được tự nhiên hỏi: “Trong nhà đều ổn cả chứ? Còn em và các con thì sao?”
“Trong nhà đều ổn cả, em và các con cũng không có chuyện gì, anh không cần lo lắng, nhiệm vụ chủ yếu hiện nay của anh chính là nghỉ ngơi, mau chóng bình phục lại.”
Lầm Quân Trạch rất bất ngờ, anh cứ tưởng Cố Tri Ý lại sẽ giống như trước kia, cô sẽ khóc lóc thảm thiết, than vãn bản thân mình sống ở nông thôn vất vả thế nào, thế nhưng anh không ngờ Cố Tri Ý sẽ trả lời như vậy. Dường như lần này gặp lại vợ mình, giữa hai người khá hiểu nhau, mà lại càng hòa bình hơn.
Nghe thấy trong nhà đều ổn, Lâm Quân Trạch cũng không hỏi thêm gì nữa, anh tập trung ăn cháo, chắc có lẽ là do thói quen, nên chẳng mấy chốc thì anh đã ăn xong cháo.
Cố Tri Ý giúp anh thu dọn lại, sau đó lại nói với anh cô đã thuê một cái bếp lò ở chỗ mình đang trọ, sau này tự cô sẽ nấu nướng mà mang cơm vào cho anh, cũng không cần mấy anh lính mang cơm của bệnh viện lên nữa.
Lâm Quân Trạch đã nghĩ đến chuyện phản đối, dù sao hiện tại Cố Tri Ý còn đang mang thai, đã vậy còn phải chăm sóc anh, rồi lại nấu nướng, như vậy quá khô cực.
Có lẽ Cố Tri Ý cũng biết anh muốn nói gì, cô lên tiếng trước: “Em làm vậy không phải đơn thuần chỉ vì anh, đứa bé trong bụng em cũng cần dinh dưỡng, em lại sợ thức ăn trong bệnh viện không có nhiều dinh dưỡng, còn anh chỉ là thuận tiện thôi.”
DTV
Rõ ràng đây chỉ là lần đầu tiên Cố Tri Ý thật sự đối diện với Lâm Quân Trạch, thế nhưng cô lại rất dễ dàng biết được anh muốn nói gì tiếp theo.
Chỉ có thể nói rằng tâm tư người đàn ông này quá dễ đoán??
Thế là Lâm Quân Trạch nghe cô nói vậy thì không lên tiếng phản đối, anh chỉ lặng lẽ nhìn dáng vẻ đắc ý của Cố Trị Ý, rõ ràng cô muốn bồi bổ cho anh nhưng lại lấy đứa bé trong bụng ra làm lý do.
Lâm Quân Trạch không khỏi cảm thấy Cố Tri Ý thế này thật sự rất đáng yêu. Nếu là trước kia, mỗi lần gặp mặt, cô đều khóc lóc sướt mướt tố khổ, hoàn toàn không giống Cố Tri Ý nhạy bén và mạnh mẽ thế này.
Thậm chí Lâm Quân Trạch còn nghĩ, hay là do anh không ở nhà quá lâu nên vợ của mình mới có ý kiến lớn như thế với mình? Xem ra sau này bản thân anh phải tìm thời gian ở bên gia đình nhiều hơn.