“Ở ngay trong trường học của chúng ta, được rồi, chồng tôi đang chờ ở bên ngoài, tôi đây đi trước nhé.” Cố Tri Ý cũng là người không thích nói nhiều, dù sao trong trường học này có nhiều nhà ở như vậy, có thể tìm được cũng là bản lĩnh của cô ta.
Sau khi nói xong, cô thu dọn đồ đạc và chuẩn bị ra ngoài.
“Này, Tiểu Ý, tôi cũng đi, chờ tôi.” Hồ Tư Tuệ ở một bên vội vàng nói, cười với mọi rồi đuổi theo Cố Tri Ý.
Ngô Tố Vi bĩu môi, nhìn thấy Phương Nguyệt ở một bên không nói chuyện, đột nhiên đi lên ôm cánh tay cô ấy, nói: “Tiểu Nguyệt, chúng ta đi ra ngoài tiễn bọn họ đi.” Nói xong liền kéo theo Phương Nguyệt đi ra ngoài.
Mấy người khác trong túc xá vài hai mặt nhìn nhau, không nghĩ tới người này không biết xấu hổ như vậy, thật sự là đi theo tiễn người sao, bọn họ đều không tin.
Chẳng qua. Rốt cuộc cũng không thân cho nên mấy người cũng không quan tâm.
Bên này, Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ cười nói đi ra ngoài, khi họ chuẩn bị đến cửa, không nghĩ tới thật sự nhìn thấy Lâm Quân Trạch mang theo Tam Bảo đứng ở nơi đó.
Hồ Tư Tuệ giống như đang xem bộ kịch vui, duỗi tay đẩy nhẹ vào cánh tay cô.
“Này, chồng cô mang theo Tam Bảo tới đón cô kìa.”
“Mẹ ơi, mẹ ơi.”
Tam Bảo vui vẻ hô to khi nhìn thấy Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý vốn dĩ nói với bọn họ cũng chỉ là không nghĩ trả lời câu hỏi của Ngô Tố Vi, nhưng cô không ngờ tới Lâm Quân Trạch lại đến đây.
Lâm Quân Trạch cũng bước nhanh đi tới, chuẩn bị giúp đỡ Cố Tri Ý xách hành lý.
Phía sau Ngô Tố Vi và Phương Nguyệt đuổi theo bọn họ, khi vừa ra tới liền nhìn thấy Cố Tri Ý đang ở chung chỗ với một người đàn ông cao lớn. Vừa nói vừa cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-529.html.]
Nguyên nhân chính là người đàn ông này rất cao lớn, chưa kể khí chất quân nhân từ xa có thể cảm nhận được.
Ngô Tố Vi lập tức dừng chân, ngốc ngốc nhìn Cố Tri Ý bên kia.
Nhìn Lâm Quân Trạch dịu dàng với Cố Tri Ý, cánh tay đang kéo Phương Nguyệt không khỏi siết chặt lại.
DTV
Véo đến mức Phương Nguyệt đau đớn, cô ấy không tự chủ hít vào một hơi.
Chỉ là Ngô Tố Vi lúc này đã không có phản ứng, cô ta đang nhìn chằm chằm vào Lâm Quân Trạch. Trong lòng càng thêm ghen tị và điên cuồng: Số mệnh của Cố Tri Ý tại sao lại tốt đến như vậy?
Ngôi trường cô ta phải cố gắng nỗ lực mới có thể thi đậu thì Cố Tri Ý lại vào dễ dàng như không. Quan trọng chính là, còn có một người đàn ông tốt như vậy. Quân hàm của người đàn ông kia ở bộ đôi chắc chắn cũng không thấp. Nghĩ vậy, trong lòng cô ta càng thêm mất cân bằng.
Chẳng qua nghĩ tới cái gì đó, khi Cố Tri Ý bọn họ đang chuẩn bị rời đi, cô ta lôi kéo Phương Nguyệt chạy tới.
“Tri Ý, Tư Tuệ, các cô phải đi sao?”
Cố Tri Ý nghe được thanh âm này, không khỏi trợn mắt. Không phải toàn bộ ký túc xá đều biết cô phải rời đi sao? Như thế nào? Đây lại muốn làm gì?
Lâm Quân Trạch nhìn vợ, cảm thấy cô ấy rất đáng yêu khi trợn tròn mắt. Khóe miệng anh khẽ cong lên.
Ngô Tố Vi vừa đến thì đã nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang mỉm cười, còn nghĩ rằng là bởi vì bản thân cô ta. Ngay lập tức, bước chân cô ta chậm lại, buông lỏng ra cánh tay đang kéo Phương Nguyệt, đưa tay vuốt thẳng mái tóc rối bù vừa bị hất tung vì chạy. Lộ ra một nụ cười tự cho là ngọt ngào, nói: “Tôi và Phương Nguyệt tới tiễn các cô, đúng rồi, nhà các cô ở đâu thế? Để tôi giúp mọi người một chút.”
Bộ dáng làm ra vẻ này khiến cho Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ ghê tởm hỏng rồi.
Người này sao lại có thể giống như thuốc cao bôi trên da chó, không biết xấu hổ dính tới đây?
“Ha hả, không cần, cảm ơn cô, bạn học Ngô.”
Cố Tri Ý vốn nghĩ rằng nếu mình nói như vậy, người này sẽ tự tìm bậc thang đi xuống. Ai ngờ, cô ta còn tự mình trèo lên, Ngô Tố Vi cười nói:” Không có việc gì, không có việc gì, mọi người đều là bạn học, đúng rồi, đây là chồng của cô phải không, xin chào anh, tôi là bạn học của Cố Tri Ý, tôi tên Ngô Tố Vi. Anh gọi tôi Tố Vi là được. “