Bị Cố Tri Ý đánh lạc hướng như thế thì cơn tức trong lòng đã tiêu tan không ít. Cô ấy cười trả lời: “Được rồi, tôi cũng muốn về nhà. Chỉ là đến nhà cô thì tôi vẫn muốn đóng tiền ăn, nếu không tôi cũng ngại lắm.”
“Được thôi! Vậy tôi lấy là được.”
“Đúng rồi, đến lúc đó, cô nhớ xem lại đồ dùng trong phòng, nên lấy thì phải lấy đi hết, tránh cho một số người nào đó muốn chiếm tiện nghi.”
Lúc này, hai người cũng đã đến cửa phòng học, khi nói đến một số người nào đó thì ánh mắt rất có ý tứ xâu xa.
Cố Tri Ý gật đầu.
“Được rồi, chiều nay rảnh rỗi thì chúng ta lập tức trở về thu dọn!”
Sau khi hai người nói xong thì bước vào lớp học, sau đó cũng không nói thêm gì cả.
Hiện tại là năm nhất đại học, lên lớp đều là một số môn lý luận, vào giờ học, Cố Tri Ý rất nghiêm túc lắng nghe. Mấy hôm trước cô đã nghỉ học, bây giờ chỉ cần tìm bất kỳ một bạn học nào đều có thể mượn được vở ghi chép. Không thể không nói các bạn học này thật sự là liều mạng học hành.
Cố Tri Ý tranh thủ vào giờ tan học thì ghi lại hết vào vở mình.
Vào giờ cơm trưa, lúc đi lấy cơm vừa khéo gặp được Ngô Tố Vi, khó có khi gặp được cô ta ở những nơi này. Trước kia, cô ta vẫn luôn tự mình đi mua mấy cái bánh bao rồi về ký túc xá ăn, chỉ vì sợ ăn ở tiệm cơm thì mất mặt. Không ngờ hôm nay lại nhìn thấy cô ta bưng đồ ăn, đây là dốc hết vốn liếng đến ăn cơm sao?
Lúc này hai người Cố Tri Ý cũng rất tò mò, nhưng không quá xem trọng vào việc của người khác. Lúc này Hồ Tự Tuệ lại nói nhỏ vào tai cô: “Tiểu Ý, chiều nay về phòng ký túc xá, cô cũng đừng khách sáo với cô ta, dùng cái gì của cô, cô bắt cô ta bồi thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-528.html.]
Cố Tri Ý lắc đầu nói: “Lúc đó cũng chỉ có một mình cô nhìn thấy, cô ta cứ một mực không thừa nhận thì cũng không còn cách nào.”
“Chẳng lẽ cứ như thế mà buông tha cho cô ta?” Đến cùng thì Hồ Tư Tuệ vẫn không cam lòng. Ở cùng phòng ký túc xá với loại người này chỉ có thể nói là quá xui xẻo.
“Cô cứ chờ xem, đoán không chừng cô ta không chỉ động vào đồ của tôi thôi đâu, chẳng lẽ lần nào cũng tốt số như thế?” Cố Tri Ý nói.
Loại người này ấy mà, rất ưa thích những món lợi nhỏ, cho nên khi cô ta nếm được món ngon ngọt hơn thì chắc chắn sẽ tiếp tục lấy danh nghĩa khác dùng đồ của người khác.
Cô đã nói với Hồ Tư Tuệ mình không ở phòng ký túc xá nữa, như vậy đến lúc đó, cái gì gọi là đấu trường Atula thì cũng không liên quan đến cô nữa.
Buổi chiều, học xong một tiết, Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ cùng nhau quay về phòng ngủ. Họ thu dọn lại đồ đạc của mình.
Ở một bên khác Vu Hồng Nguyệt nhìn thấy Cố Tri Ý thu dọn đồ đạc thì rất tò mò hỏi: “Cố Tri Ý, cô muốn dọn ra ngoài sao?”
“Đúng vậy, chồng và các con của tôi đã đến đây rồi, tôi dọn ra ngoài sống cùng với họ.”
DTV
“Tốt quá!” Vu Hồng Nguyệt cũng là người đã có gia đình và có con, cô ấy nhìn thấy gia đình Cố Tri Ý đều ở Bắc Kinh thì rất hâm mộ.
“Có rảnh thì hoan nghênh mọi người đến nhà chơi.” Cố Tri Ý thu thập sắp xong mọi thứ thì cũng khách sáo nói một câu với mọi người.
“Được, được, nhà cô ở đâu?
Không cần nghi ngờ, có thể hỏi câu này chính là người không có năng lực phân biệt Ngô Tố Vi kia. Rõ ràng trước đó mấy người họ đã không làm sao nói chuyện với nhau được, thậm chí hễ động một chút là không thoải mái, Cố Tri Ý thật sự không hiểu loại người này làm sao còn mặt mũi nói đến nhà cô chơi chứ.