Sau đó, cô cứ như thế mà ngồi ở đầu giường nhìn hai anh em ngủ đến ngẩn ngơ. Lâm Quân Trạch nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau.
“Vợ à, trở về thôi!”
Cố Tri Ý gật đầu.
Chờ đến khi hai người đã nằm trên giường, Lâm Quân Trạch mới an ủi cô, nói: “Vợ à, em đừng lo lắng. Em còn không biết Nhị Bảo này sao? Đứa bé này có thể lảm nhảm nói chuyện nửa ngày với bất kỳ người nào, đến trường học cũng giống vậy thôi! Chắc chắn chúng sẽ nhanh chóng thích ứng thôi.”
Trong lòng Cố Tri Ý sao lại không biết như thế, nhưng ít nhiều gì vẫn có chút không yên tâm.
“Em biết, em chỉ sợ chúng đến đó là môi trường mới. Ngày mai, chúng ta đưa hai anh em chúng đi học, trước tiên cứ ở bên ngoài xem hai anh em học tập có quen không đã.”
“Được, nghe em. Đi ngủ sớm chút đi. Ngày mai cũng phải đến trường, Tam Bảo cứ để anh trông”
Sáng sớm hôm sau, Cố Tri Ý theo đồng hồ sinh học thì tự mình thức dậy. Cô chuẩn bị sữa bò, bánh trứng, lấy một bình nước đầy đựng trong bình nước quân dụng cho hai anh em mang đến trường uống. Còn mang theo hoa quả đặt bên trong túi xách, để khi hai anh em đói bụng có thể ăn lót da một ít.
Ở Bắc Kinh bên này, có thể nhận thấy được điều kiện sinh hoạt rất khác biệt, vì vậy mang hoa quả ướp lạnh đến trường ngược lại cũng không quá nổi bật.
Lâm Quận Trạch cứ như thế nhìn theo Cố Tri Ý bận rộn cả buổi sáng, anh cũng có lòng muốn ngăn cản, nhưng anh cũng biết nếu không để cô làm ít việc gì đó thì cô lại bắt đầu lo lắng. Thế là anh cũng giúp đỡ Cố Tri Ý chuẩn bị xong hết mọi thứ cho kỹ càng, rồi đặt lên ghế.
Sau khi ăn điểm tâm xong thì ôm theo Tam Bảo đưa hai anh trai đi học.
Hai anh em đeo ba lô Cố Tri Ý đã may cho trên lưng, cứ vừa đi vừa nhún nhảy.
DTV
Cố Tri Ý: Đột nhiên cảm thấy bản thân suy nghĩ quá nhiều, hai anh em này tâm trạng còn rất tốt...
Chờ đến trường học, vào lớp học, có giáo viên dẫn vào. Sau đó vì Cố Tri Ý không an tâm nên nói với giáo viên để hai người họ bên ngoài này nhìn một hồi. Chờ đến khi nhìn thấy hai anh em vừa ngồi xuống đã bắt đầu bắt chuyện vui vẻ với mọi người xung quanh.
Cố Tri Ý: ....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-525.html.]
Quả nhiên là mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Không ngờ bản thân mình đã lo lắng cả một buổi tối rồi bận rộn cả một buổi sáng, trong khi trạng thái của hai anh em này lại hoàn toàn là max điểm.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu với giáo viên rồi lập tức chuẩn bị đi ra.
Bên kia, giáo viên đứng trên bục giảng đang duy trì trật tự trong lớp học.
“Được rồi, các bạn học nhỏ, bây giờ chúng ta phải bắt đầu học thôi. Mọi người ngồi vào chỗ đi!”
Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy các bàn học xung quanh mình đều xếp hai hai lên bàn, thế là hai anh em tự giác chỉnh sửa lại tư thế ngồi của mình.
“Mọi người cũng nhìn thấy rồi, lớp chúng tạ có hai bạn học nam mới đến, đúng không?”
“Vâng.” Một loạt những giọng nói cao thấp không đồng đều vang lên.
“Vậy chúng ta vỗ tay hoan nghênh hai bạn học mới, mời hai bạn ấy lên tự giới thiệu về bản thân mình một chút nhé!”
Mọi người đều bị lời nói của giáo viên truyền cảm hứng, vì thế mà vô cùng kích động vỗ tay.
Tối hôm qua, Cố Tri Ý đã nói về giới thiệu bản thân với hai anh em, hai đứa nên nói gì, nên trả lời thế nào. Cho nên lúc này, nghe giáo viên nói phải tự giới thiệu bản thân thì ngược lại hai đứa không hề hoảng loạn. Rất bình tĩnh đứng lên, bước đến trước bục giảng.
Cũng không biết học được ở đâu, khi nhìn thấy người đã bước lên bục giảng, các bạn nhỏ ở dưới còn hưng phấn vỗ tay.
Nhị Bảo đứng trên bục giảng, đưa hai tay ra phía trước làm ra vẻ ổn định trật tự với phía dưới, dáng vẻ của một vị lãnh đạo, cậu bé ra hiệu cho mọi người dừng lại trước.
Kỳ lạ là một màn này vừa xuất hiện mà các bạn học nhỏ giống như đã biết được ý nghĩa của động tác này, thế mà thật sự đã ngừng vỗ tay.
Sau đó Đại Bảo mới mở miệng nói trước.
“Xin chào mọi người, tôi là Lâm Hạo Nhiên, đến từ thành phố Triều, chúng tôi đến bên này là để đi học cùng với cha mẹ mình.”