Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 522

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:35:17
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/30aQaSBxuZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy mặt mày đứa bé xinh xắn thế này thì có thể biết được dáng dấp cha của nó hẳn là không tệ.

“Bạn nhỏ à, chào cháu!”

“Cháu chào dì. Mẹ cháu còn chưa thức dậy. Trước tiên dì vào ngồi chơi đi!” Đại Bảo lễ phép đi theo nói chuyên với Hồ Tư Tuệ. Ôi, càng làm cho Hồ Tư Tuệ cảm thấy đáng yêu không chịu được.

“Ôi, được được được, tự dì đến xem.” Nói xong thì đi theo Đại Bảo vào trong.

Trên đường đi, cô ấy vẫn không quên hỏi Đại Bảo: “Cháu là Đại Bảo hay là Nhị Bảo? Mẹ của cháu nói có một cặp song sinh.”

“Dì ơi, cháu là Đại Bảo, cháu còn có em trai, mọi người gọi là Nhị Bảo, chỉ là chúng cháu lớn lên rồi thì không giống nhau nữa, và còn một em út tên Tam Bảo nữa.”

“Ô ô ô, em trai của cháu chắc chắn rất đáng yêu giống cháu!”

Hồ Tư Tuệ vẫn không quên khen ngợi Đại Bảo, mấy đứa trẻ thường rất thích được khen ngợi.

Hồ Tư Tuệ cho rằng Đại Bảo sẽ nói gì đó khiêm tốn một chút, không ngờ bước chân của Đại Bảo đột nhiên dừng lại. Cậu quay người lại, rất chững chạc nhìn Hồ Tư Tuệ: “Dì Hồ Tư Tuệ, bây giờ cháu đã không còn là trẻ con nữa, không thể dùng đáng yêu để hình dung cháu nữa, phải nói là đẹp trai, cháu chính là đứa trẻ đẹp trai.

DTV

“Phốc phốc!”

Hồ Tư Tuệ phì cười. Ôi, đứa con nhà Tiểu Ý thật sự quá đáng yêu.

“Được được được! Đẹp trai. Đại Bảo anh tuấn.” Hồ Tư Tuệ nhìn Đại Bảo, dáng vẻ của cậu bé giống như nếu cô ấy không thừa nhận cậu bé đẹp trai thì cậu bé sẽ không đi, thế nên cô ấy phải nói.

“Ừm, cháu cũng cảm thấy mình đẹp trai, đẹp trai hơn Nhị Bảo một chút.” Không ngờ Đại Bảo còn không biết xấu hổ mà tự nhận như thế. Hồ Tư Tuệ cười như điên.

Không bao lâu sau, hau người họ đã đến cửa nhà chính. Lâm Quân Trạch thấy Đại Bảo ra ngoài lâu như vậy còn chưa vào, anh suy nghĩ một lát vẫn nên ra nhìn thế nào. Thế là đã đụng thẳng mặt Hồ Tư Tuệ.

Hồ Tư Tuệ ngước đầu nhìn người cao lớn, mặc quân phục đứng trước mắt mình. Người này chính là chồng của Tiểu Ý! Cô ấy nhìn thấy dáng dấp của Lâm Quân Trạch thì bị dọa cho sợ.

“Xin, xin chào! Tôi là bạn học của Tiểu Ý, Hồ Tư Tuệ. Tôi đến tìm Tiểu Ý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-522.html.]

“Xin chào, bạn học Hồ, cô cứ vào nhà ngồi trước đi, Tiểu Ý còn chưa thức dậy.”

Lâm Quân Trạch cũng không ngờ bạn học của Cố Tri Ý đã đến cửa. Anh nghĩ đến cô vợ bị mình giày vò tối qua, thế này thì đoán chừng sẽ tìm anh tính số rồi.

“A, a, được, được.”

Hồ Tư Tuệ cũng không ngờ muộn thế này rồi mà Cố Tri Ý còn chưa thức dậy, lúc này cô ấy đến đây thì thật sự quá ngại ngùng. Nhưng nghĩ đến có mấy đứa bé thì bầu không khí cũng không còn xấu hổ đến vậy nữa.

Nhị Bảo nhìn thấy người đi vào là Hồ Tư Tuệ, cậu bé lập tức nhìn Đại Bảo: “Đại Bảo, ở đâu ra chị xinh đẹp này vậy?”

Hồ Tư Tuệ được Nhị Bảo gọi chị thì trong lòng đã nở hoa rồi. Nhóc con, cái miệng của cháu giống như được bôi mật vậy!

“Nhị Bảo, đây là bạn học của mẹ, phải gọi là dì Hồ!”

“À, chào chị Hồ.” Nhị Bảo cười lên vô cùng ngọt ngào. Nụ cười này đã trực tiếp cười đến tận tâm khảm của Hồ Tư Tuệ rồi.

“Gọi là dì!” Đại Bảo. người anh trai giống như mấy bà mẹ còn đứng bên canh rất nghiêm túc sửa lại cho em trai mình.

“Cái gì chứ? Xinh đẹp như vậy thì chắc chắn là chị. Chị ơi, chị nói đúng không?”

Có thể nói rằng Nhị Bảo rất có thủ đoạn trong việc dỗ dành các cô gái. Còn không nhìn thấy Hồ Tư Tuệ bị Nhị Bảo dỗ đến sửng sốt rồi sao.

“Đúng, gọi là chị cũng được, gọi là chị là được rồi.” Hồ Tư Tuệ không biết xấu hổ thừa nhận.

Tam Bảo bên kia cũng học theo anh Nhị Bảo, hô: “Chị.”

“Ôi, đây chính là Tam Bảo phải không? Thật sự đáng yêu. Nhị Bảo cũng đẹp trai nữa.” Hồ Tư Tuệ khích lệ nói.

Bởi vì đã có vết xe đổ Đại Bảo vừa rồi, nên lúc này cô cũng xem như rất biết ý mà khen.

Và Nhị Bảo cũng vì lời khen khích lệ này của Hồ Tư Tuệ mà lâng lâng.

“Chị, chị thật sự có mắt nhìn.”

Loading...