Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 520

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:35:14
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ, không uống nổi nữa.”

Nhị Bảo sờ vào cái bụng nhỏ của mình, rồi lại ngước lên nhìn chai nước ngọt có gas, cậu bé còn muốn uống thêm nhưng dạ dày đã không chứa nổi nữa, trên mặt cũng nhăn lại.

Cố Tri Ý đã biết trước sẽ như thế, cô nói: “Uống không nổi nữa thì thôi, lần sau muốn uống, mẹ sẽ mua, không nên miễn cưỡng bản thân!”

Nghe Cố Tri Ý nói sẽ còn mua cho chúng nữa thì ba anh em đã yên tâm, tuy nước ngọt trước mặt có ngon những sau này vẫn còn được uống tiếp, vì vậy đã không còn tiếc nuối nữa.

Buổi tối, tắm rửa xong, cả nhà đều lên giường nằm.

Hiện tại, Đại Bảo và Nhị Bảo rất tự giác, lúc phải đi ngủ thì hai đứa đã tự đề xuất: “Mẹ, phòng của chúng con đã chuẩn bị xong chưa?”

Lâm Quân Trạch nhìn thấy mấy đứa con trai của mình đã thức thời, cuối cùng anh cũng cảm nhận được sự vui mừng. Không tệ, không tệ! Đã biết dọn chỗ cho người cha này rồi.

“Chuẩn bị xong rồi. Tam Bảo muốn ngủ với mẹ hay vẫn ngủ với anh trai?” Cố Tri Ý hỏi Tam Bảo.

Tam Bảo do dự một hồi. Đã lâu rồi không gặp mẹ, bản thân cậu bé cũng muốn ngủ với mẹ, nhưng nhìn thấy ánh mắt kia của cha, lại nhìn sang các anh trai. Sau cùng, cậu bé thở dài, dáng vẻ giống như bản thân đã vì tình cảm của cha mẹ mà bỏ ra rất nhiều. Cậu bé ôm gối đầu, sau đó cũng đi theo hai người anh trai.

Cố Tri Ý dẫn ba đứa đến gian phòng cách vách. Bởi vì sớm biết anh em sẽ đến đây nên trước đó cô đã thu dọn xong.

Vừa rồi, lúc ăn cơm xong, cô đã vào đây đốt cho giường ấm lên trước, trực tiếp lấy chăn mền từ trong không gian, trải lên là có thể ngủ.

Ba anh em nằm trên giường mềm mại, thoải mái mà lăn lộn một vòng.

“Ôi, thật sự thoải mái.” Nhị Bảo cảm thán nói.

“Ôi.” Tam Bảo học theo.

“Được rồi, nhanh chóng nằm xuống, mẹ đắp mền cho các con. Ngủ thôi!”

“Được ạ!” Ba anh em ngoan ngoãn nằm xuông.

Cố Tri Ý đắp chăn cho chúng xong thì để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ, rồi đi ra ngoài.

Chờ đến khi quay về phòng đã nhìn thấy Lâm Quân Trạch đã cởi hết mà nằm trên giường. Bước chân của cô nhất thời khựng lại. Thế này, bây giờ cô đi còn kịp không?

“Vợ, em làm gì đó? Mau đến đây!”

Lâm Quân Trạch giống như yêu tinh vậy, anh vứt cho Cố Tri Ý một ánh mắt mập mờ.

Cố Tri Ý chỉ cảm thấy mình sắp không xong rồi.

Tuy nói là vậy nhưng chân thì vẫn bước vào trong.

Chờ cho đến lúc đi đến cạnh giường, đoán chừng là Lâm Quân Trạch không hài lòng vì Cố Tri Ý quá chậm chạp, cho nên anh vươn tay kéo một phát, Cố Tri Ý đã ngồi ngay trên đùi anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-520.html.]

Lâm Quân Trạch cũng không làm gì tiếp theo cả, cứ như vậy mà nhìn Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý bị nhìn mà phát nóng lên khắp mặt, cô giận trách: “Anh làm gì?”

“Vợ à, em thật sự rất đẹp.”

Cố Tri Ý liếc mắt: “Đây không phải trước giờ vẫn thế sao?”

“Ừm, chỉ là bây giờ còn đẹp hơn.

“Anh chỉ giỏi miệng lưỡi trơn tru.”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng khóe miệng vẫn không ngừng cong lên.

“Nào có, anh chỉ nói thật lòng.”

Hai người cứ nói qua nói lại một hồi, không khí dần trở nên có chút không đúng lắm.

Nhìn thấy khuôn mặt Lâm Quân Trạch chậm rãi tiến lại gần, lông mi như chiếc quạt nhỏ của Cố Trị Ý không ngừng chớp, rất nhanh sau đó, hơi thở của cả hai đã xen lẫn vào nhau.

DTV

Tay của Lâm Quân Trạch đã bắt đầu không an phận nữa rồi. Hai ba lần đã giải quyết sạch sẽ quần áo trên người của Cố Tri Ý.

“Tắt đèn!”

“Không, cứ để vậy đi!”

“Tắt đèn!”

“Được thôi!”

Lâm Quân Trạch thở dài, nhận lệnh đứng dậy, đi qua tắt đèn.

Chờ đến khi trong phòng đã chìm vào một màu đen kịt, chỉ có một chút ít ánh sáng bên ngoài cửa sổ rọi vào. Tiếng thở dốc không ngừng truyền ra, còn có tiếng rên rỉ cầu xin tha của Cố Tri Ý.

“Nhanh lên.”

“Em còn không biết tốc độ của anh sao? Xem ra đã quá lâu rồi nên em quên mất tốc độ của anh.”

“Không, lão Lâm, anh nhanh lên cho em.”

Cố Tri Ý đã buồn ngủ không chịu được nữa, nhưng người nào đó vẫn không chịu buông tha cho cô, cô bắt đầu phát cáu rồi.

“Được, được, được, cho anh thêm năm phút nữa.”

Lâm Quân Trạch chật vật nói, cũng chỉ cho một cái thời gian qua loa.

Loading...