Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 517

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:35:09
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Lâm Quân Trạch làm trò trước mặt mấy đứa con trai nói ra câu này, Cố Trị Ý trực tiếp oán trách nhìn anh một cái: “Con đang nhìn đấy, anh có biết ngại không hả?”

Ai ngờ đứa con trai xá xíu Nhị Bảo lập tức học theo lời nói vừa nãy của Lâm Quận Trạch ngay, còn cố ý đè ép giọng nói lại cho giống: “Vợ à, chẳng lẽ em không nhớ anh à?” Sau đó lại học theo biểu tình của Cố Trì Ý, “Anh có biết ngại không hả?”

Nói xong cậu bé còn trưng vẻ mặt cầu khen ngợi nhìn Đại Bảo, Đại Bảo lập tức lựa chọn giả mù tạm thời. Hình như lâu rồi đứa em trai này của cậu nhóc không bị đánh nên ngứa mộng rồi!

“Lâm Nhị Bảo!” Lâm Quân Trạch trực tiếp nắm cổ áo của Nhị Bảo, đánh bạch bạch hai cái vào m.ô.n.g cậu nhóc.

Nhị Bảo lập tức che m.ô.n.g lại xin tha: “Ba ơi ba, con sai rồi con sai rồi, ba đừng đét m.ô.n.g con nữa mà!” Nhận sai cực kỳ nhanh, dù sao đi nữa thì mẹ nhóc cũng từng nói thức thời là tuấn kiệt gì gì đó.

Lâm Quân Trạch nhẹ nhàng đét m.ô.n.g thêm hai cái nữa rồi mới thả Nhị Bảo xuống dưới, mắng: “Thằng nhóc thúi!”

Nhị Bảo cảm thấy thể diện bảo bối của mình đều đã bị ném hết, cũng không thèm nói lời nào với bọn họ nữa mà chạy vào trong phòng. Cậu nhóc còn biết nơi nào là phòng ngủ chính, sau khi chạy vào thì chuẩn bị bò lên trên giường đất để chui vào chăn. Thế nhưng, cậu bé còn chưa kịp chui vào chăn thì đã bị Cố Tri Ý ngăn cản: “Cả một đường đi tới đây con không tắm rửa nên bẩn lắm, đừng đi làm bản chăn của mẹ.

Nhị Bảo: “ .” Sao cậu nhóc cứ cảm thấy đã lâu không gặp mẹ nên mình đã bắt đầu thất sủng thế nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-517.html.]

“Mẹ ơi, mẹ không yêu Nhị Bảo nữa rồi!” Nói xong, Nhị Bảo vòng tay ôm ngực, hừ một tiếng rồi quay người đi.

“Thằng nhóc sao mẹ lại không yêu con được? Không phải mẹ chỉ muốn con tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường đất sau hay sao?” Nói xong còn sờ sờ tóc của cậu nhóc một chút.

Nhị Bảo nhanh chóng được dỗ dành, lại bắt đầu lôi kéo Cố Tri Ý thân thiết kể ra sự nhớ nhung của mình.

Trong lúc Cố Tri Ý ngồi trong phòng thân mật với ba đứa con trai thì Lâm Quân Trạch đang ở trong phòng bếp nhận mệnh mà nấu nước cho mấy đứa nhỏ, chẳng qua bây giờ ở bên này đều dùng than tổ ong. Trước đó Lâm Quân Trạch ở quân đội cũng từng dùng qua loại than này rồi, thỉnh thoảng chỉ cần xem xem than đá cháy hết chưa để kẹp ra rồi bỏ than mới vào thôi.

Sau khi Lâm Quân Trạch đun nước để mấy đứa nhỏ tắm rửa qua cho thoải mái thì Cố Tri Ý cũng đã làm xong mì sợi. Cả một đường này ba cha con chỉ ăn thức ăn trên tàu hỏa, ban đầu có khi còn có cảm giác mới mẻ nhưng ăn nhiều rồi thì lại thấy mẹ làm cơm ăn ngon hơn.

Sau khi nấu cho mỗi đứa nhỏ một chén mì lót bụng, lúc này Cố Tri Ý mới có thời gian rảnh để nói về những chuyện xảy ra gần đây với Lâm Quân Trạch. Nói tóm lại thì mọi việc đều vẫn tương đối thuận lợi, cô còn thuận tiện kể về việc mình quen được bạn mới bên này nữa.

DTV

Lâm Quân Trạch thấy vợ tràn đầy sức sống kể với anh về cuộc sống vườn trường thì anh cũng bắt đầu tràn ngập chờ mong với việc đến trường sắp tới của mình.

“Trong nhà không có việc gì chứ?” Cố Tri Ý hỏi.

Lâm Quân Trạch đáp: “Đều khá tốt, lúc anh tới đây thì anh cả và anh ba cũng bắt đầu xuất phát tới trường học rồi. Địa chỉ thì anh đã ghi lại rồi, đến lúc đó nếu em muốn viết thư cho bọn họ thì cứ gửi vào địa chỉ này. À đúng rồi, anh nghe Trịnh đoàn trưởng nói lần này bọn anh phải vào trạng thái nửa cơ mật nên có khả năng một hai tuần mới có thể ra ngoài một lần. Cho nên anh nghĩ là chúng ta nên tìm xem phụ cận có trường tiểu học nào không để đưa mấy đứa nhỏ đi học trước, như vậy em cũng bớt lo hơn.”

Loading...