Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/YijXzIwGtZ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang chạy dở thì nhìn thấy hai đứa con gái đang đứng dưới tầng nhìn mình, ngay cả nhìn Cố Xảo cũng không nhìn một cái. Đứa con gái nhỏ vẫn còn bé nên chưa hiểu chuyện gì hết, thất tha thất thểu chạy tới ôm chân cô ta, “Mẹ ơi!”
“Tránh ra!” Cố Xảo đẩy con gái nhỏ ra khiến con bé ngã rạp trên mặt đất, khóc rống lên.
Cố Xảo sợ tiếng khóc của con bé bị mẹ Trần nghe thấy nên cũng không dám ở lâu, nhấc chân lên định chạy ngay.
Con gái lớn của Cố Xảo nhìn thấy cảnh này thì nước mắt rưng rưng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ muốn đi đâu vậy? Mẹ dẫn Mai Mai đi theo với được không?”
DTV
“Đừng có nói với bà nội là con nhìn thấy mẹ.” Dứt lời cô ta chạy đi ngay, tuy chưa trả lời là có dẫn con gái theo không nhưng hành động đã chứng minh tất cả.
Trong giờ phút này thì Cố Xảo trở nên vô cùng cứng rắn, nhưng là trong lòng cô ta dường như lại có âm thanh đang nói: Cô ta sẽ phải hối hận. Chỉ là lúc này Cố Xảo đang mải trốn chạy nên không hề quan tầm đến những cảm giác khác thường đó.
Trước tiên, Cố Xảo cầm lấy bao đồ và cả số tiền mà trước đó mình đã lén giấu ở chỗ khác rồi đi tới ga tàu hỏa, ngồi chuyến tàu gần nhất để rời khỏi thành phố Triều. Dù thư thông báo trúng tuyển đã sớm bị Trần Tuấn Nhân lấy mất nhưng thư mà anh ta lấy đi cũng không phải là thật, vốn dĩ Cố Xảo cũng không định học ở trường đại học đó.
Trần Tuấn Nhân không thể nào tưởng tượng được rằng mình đã dung túng người phụ nữ Cố Xảo kia như vậy rồi mà cô ta vẫn muốn rời khỏi mình. Chẳng lẽ thực sự là bởi vì anh ta không được sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-509.html.]
Trần Tuấn Nhân xin nghỉ mấy ngày để đi tới trường đại học mà Cố Xảo nói, ai ngờ đi tới bên kia rồi mới biết được rằng nơi đó căn bản là không có người mà mình muốn tìm. Đến tận lúc đó anh ta mới biết mình đã bị Cố Xảo lừa gạt xoay vòng vòng.
Tuy anh ta cảm thấy oán hận đến ngứa cả răng, nhưng Hoa Quốc lớn như vậy, muốn tìm một người có ý định chạy trốn thực sự là không dễ dàng chút nào hết. Cuối cùng, vì không còn biện pháp nào khác nên Trần Tuấn Nhân chỉ có thể mất hứng mà quay về, lúc này anh ta vẫn không hề biết rằng một phong thư khác đang chờ mình ở nhà.
Ngày hôm đó Cố Xảo ngồi trên tàu hỏa ở thành phố Triều, đầu tiên là đi tới tỉnh Hà rồi sau đó mới chuyển qua thành phố Tân, cô ta quyết định bắt đầu đi học tại một trường đại học ở bên này.
Trải qua một đường bôn ba vừa rồi, cả người của Cố Xảo đều có vẻ tiều tụy và bẩn thỉu nhưng hiện tại cô ta cũng không thèm để ý tới cái này. Bây giờ đã khai giảng được mấy ngày rồi, nhưng cô ta vẫn quyết định sẽ cầm thư giới thiệu và thư thông báo trúng tuyển để đi tới trường học báo danh.
Cố Tri Ý không hề chú ý tới cuộc sống của Cố Xảo, nhưng cô tin rằng lá thư kiện kia cũng có thể khiến Cố Xao không thể sống tốt được. Nếu đã biết được kết cục, cho dù cô có tham gia hay không thì cũng không thể ngăn cản người ta tự muốn tìm đường c.h.ế.t được.
Vài ngày sau, lúc đi tới bưu điện thì cô mới phát hiện ra việc Lâm Quân Trạch gửi thư cho mình. Nhìn thấy những chuyện trong khoảng thời gian này được viết trong thư thì Cố Tri Ý cực kỳ vui vẻ, càng thêm nhanh chóng tìm nhà hơn.
Hồ Tư Tuệ bên kia cũng đã nỗ lực giúp đỡ, sau đó cô ấy cũng chính là người đã tìm được nhà cho thuê. Gia đình từng ở trong căn nhà đó cũng là phần tử trí thức, chỉ là ở trong niên đại này nên tóm lại là kết cục của toàn bộ gia đình đều không quá tốt. Cuối cùng trong nhà chỉ còn lại một ông lão, vợ ông đã lìa đời trong vụ tai nạn kia, con cái thì đi ra nước ngoài đến bây giờ vẫn không có tin tức.
Chẳng có tin tức cũng rất bình thường, chỉ cần bọn nhỏ đều sống tốt là ông vui rồi.