Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 508

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:34:54
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn nhỏ chào tạm biệt với Lâm Quốc Đống.

“Anh cả, trở về đi thôi.”

Lâm Quân Trạch vẫy tay với Lâm Quốc Đống. Sau đó anh mang theo bọn họ lên tàu.

Lâm Quốc Đống nhìn theo bọn họ rời đi, mới trở về.

Bởi vì bọn trẻ đã từng đi trên tàu một lần, lần này chúng biết chỉ có một mình cha đưa bọn họ đi, nên bọn trẻ đều ngoan ngoãn kéo quần áo của Lâm Quân Trạch. Khi tới chỗ nằm cũng là không làm ồn ào, giống như bọn nhỏ đã thói quen với việc ngồi tàu lửa.

Nhị Bảo ngồi trên giường, đung đưa đôi chân ngắn ngủi của mình và hỏi: "Cha ơi, khi nào chúng ta có thể gặp mẹ?"

Lâm Quân Trạch cất hành lý, nhìn Nhị Bảo, nói: “Khoảng 15 ngày.”

Nhị Bảo lúc này đã nắm rất tốt các con số, ngay lập tức xoè bàn tay ra. Đếm đếm trên bàn tay, cuối cùng cũng đưa ra kết luận: Ừm, yêu cầu ba bàn tay nữa cơ.

Sau khi Tam Bảo vào toa tàu, cậu bé tự mình nhìn ra ngoài cửa sổ xem phong cảnh. Cũng không biểu thằng nhãi này lại làm sao, từ nhỏ đối luôn yêu thích những việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-508.html.]

Ba cha con bắt đầu hành trình đi tìm vợ / mẹ, Cố Tri Ý cũng bắt đầu cuộc sống đại học của mình tại đây.

Trong khi đó, Lâm Hiểu Lan lựa chọn tới một trường đại học ở quân đội bên này của Cương Tử để đi học, mẹ Trương nghĩ mãi vẫn không yên tâm nên quyết định đi theo Lâm Hiểu Lan cùng nhau tới đây. Hiện tại bé con cũng mới chỉ hơn bảy tháng, là thời điểm rất hay khóc nên xác thật là Lâm Hiểu Lan cũng không thể mang theo đứa nhỏ đi học được.

Vốn dĩ Lâm Hiểu Lan định sẽ để bé con ở bên này rồi nhờ mẹ Trương chăm sóc, nhưng hiện tại đã làm mẹ rồi nên cô không thể dễ dàng để đứa bé lại được, ngay cả cai sữa mà đến bây giờ vẫn còn chưa cai được nữa kìa. Chính vì vậy cho nên đưa đứa bé đi theo vẫn là tốt nhất. Cương Tử cũng đã thuê một căn nhà nhỏ ở khu vực phụ cận trường học để bao giờ nghỉ phép có thể tới đây thăm con, ít nhất là không cần phải xa cách nữa.

Lâm Hiểu Lan bên này cũng bắt đầu cuộc sống đại học của mình. Sau khi sinh con thì cô đã trở bên ổn trọng hơn một chút, tính cách vẫn không có quá nhiều biến hóa nhưng cũng đỡ hơn dáng vẻ ngốc nghếch trước kia rất nhiều.

Tại nhà họ Cố bên kia thì Cố Tử Mộc cũng đang cõng hành lý trên lưng, mang theo sự kỳ vọng của người nhà mà bước lên con đường học tập.

Dường như cuộc sống của mọi người đều đang hướng về những phương hướng tốt đẹp khác nhau, thế nhưng bây giờ vẫn có một người xác thật là khổ không nói nên lời.

DTV

Sau buổi tối Cố Xảo bị Trần Tuấn Nhân phát hiện thì anh ta càng canh phòng nghiêm ngặt hơn. Chỉ cần Cố Xảo không nghe lời là anh ta sẽ lập tức đánh chửi khiến Cố Xảo không dám nghĩ đến việc chạy trốn nữa, mà với việc này thì tất cả mọi người nhà họ Trần đều lựa chọn làm như không thấy. Trong mắt bọn họ thì con trai mình làm như vậy chắc chắn là có nguyên do, vì vậy nên cả nhà đều rất ăn ý mà lựa chọn mặc kệ.

Bây giờ, nhiệm vụ hằng ngày của Cố Xảo chính là cho đứa nhỏ b.ú sữa, còn về việc chăm sóc trông nom đứa bé thì đều là do mẹ Trần làm. Cuối cùng thì Trần Tuấn Nhân vẫn chưa nói ra sự hoài nghi của bản thân, còn mẹ Trần thì cực kỳ bận rộn khi có cháu đích tôn nên cũng không thèm quản nhiều chuyện như vậy

Thế nhưng Cố Xảo thật sự cam tâm bị nhốt ở chỗ này như vậy sao? Cô ta không cam lòng, chỉ là đang tìm một cơ hội mà thôi. Cô ta đã chịu quá đủ những ngày tháng như vậy rồi, sâu trong tiềm thức cô ta vẫn luôn cảm thấy cả đời của mình không nên là như thế này.

Cuối cùng, một ngày nọ khi Trần Tuấn Nhân đang đi làm thì con trai của cô ta lại trùng hợp bị tiêu chảy, khi mẹ Trần đang bận rộn lo cho đứa nhỏ thì Cố Xảo nhanh chóng cầm lấy bao đồ của mình chạy ra bên ngoài trốn đi.

Loading...