Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 507

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:34:53
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Văn Anh ở trên dài nhìn, khi nhìn đến Cố Tri Ý còn đặc biệt chú ý hơn. Ngoài khí chất của Cố Tri Ý, vừa rồi khi cô đứng lên, tỏ ra bình tĩnh khi đối mặt với mọi tình huống, tốc độ nói chuyện cũng khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Nghiêm Văn Anh đứng ở một góc độ chuyên nghiệp, càng nhìn Cố Tri Ý càng thêm vừa lòng.

Phần giới thiệu của Hồ Tư Tuệ có vẻ có chút lố.

“Chào mọi người, tôi là Hồ Tư Tuệ, người địa phương, mọi người có cái gì khó khăn hoan nghênh tới tìm tôi.” Nói xong liền khom lưng ngồi xuống. Cả phòng học vỡ òa trong tiếng vỗ tay và một vài tiếng cười nhỏ.

Cố Tri Ý tỏ vẻ, đây là đứa nhỏ cộc lốc nào thế, chính mình còn sợ phiền toái, cô ấy thì ngược lại, làm người ta có việc phiền toái cứ đến tìm cô ấy. Thật là.

Sau vòng giới thiệu của mọi người, Cố Tri Ý không nhớ tên của một số người, nhưng rất nhiều người đã nhớ tên của cô.

Sau khi phát xong sách giáo khoa, giáo viên yêu cầu bọn họ đi đến bảng thông báo để xem chương trình học.

Bởi vì thời gian tương đối vội nên buổi học bắt đầu vào buổi chiều.

Cố Tri Ý và những người khác dọn sách vào phòng ngủ, sau khi cất xong sách thì định đi ra ngoài ăn cơm.

Phương Nguyệt yên lặng ngồi vào chỗ ngồi, Hồ Tư Tuệ chơi ác, còn hỏi Ngô Tố Vi một tiếng: “Tố Vi, chúng tôi muốn đi nhà ăn, cô có muốn đi cùng chúng tôi không?”

Nói đến nhà ăn, Ngô Tố Vi liền nghĩ đến số tiền mà cô ta đã tiêu ngày hôm qua, trái tim cô ta lại bắt đầu đau. Nhưng vẫn cố nén cười từ chối: “Không, không cần, các cậu đi ăn thì tốt rồi.”

“Ô, được rồi, chúng tôi đi đây.”

Hồ Tư Tuệ giống như là rất hy vọng lôi kéo Cố Tri Ý rời đi, sau khi đi một khoảng cách khá xa, bản thân cô ấy vẫn không nhịn được bật cười. Tiếng cười này cũng rất ảo diệu.

Cố Tri Ý nghĩ, Ngô Tố Vi ở phòng ngủ hẳn cũng có thể nghe được đi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-507.html.]

Cô vội vàng che lại miệng cô bạn, nói: “Được rồi, cô có thể khống chế âm lượng của mình một chút.”

Hồ Tư Tuệ lúc này mới che miệng lại, nhưng đôi mắt vẫn cong lên, rõ ràng là đang thích thú với trò đùa ác của chính mình.

Cố Tri Ý lắc đầu, cũng không quan tâm hành vi trẻ con của cô ấy. Cô tin tưởng rằng, sau tối hôm qua Ngô Tố Vi cũng không dám kêu bọn họ cùng đi ăn cơm. Cô ta cứ nghĩ bàn tính nhỏ của mình dường như không ai nhìn ra. Chỉ thiếu viết dòng chữ to “Tôi muốn chiếm tiện nghỉ” trên mặt.

Không có ai là kẻ ngốc, không cho cô ta dài chút trí nhớ thật đúng là bọn họ dễ lừa gạt sao?

Sau khi ăn cơm xong, bọn họ trở về nghỉ trưa một lúc, Cố Tri Ý ở bên này đã bắt đầu kiếp sống sinh viên của mình.

Còn Lâm Quân Trạch bên kia cũng nhận được điện báo của Cố Tri Ý. Vợ của mình báo bình an, nghĩ rằng điện báo của anh chắc hẳn đã sắp đến. Bọn họ bên này đã chuẩn bị di chuyển đi Bắc Kinh.

Đại Bảo và Nhị Bảo vô cùng vui vẻ, bởi vì rất nhanh bọn họ có thể nhìn thấy mẹ. Lần này rời đi, bọn nhỏ cũng không có khóc sướt mướt nói luyến tiếc gì đó, bởi vì mấy nhóc biết tiếp theo sẽ được gặp lại. Điều quan trọng lúc này chỉ có mẹ mà thôi.

Lưu Ngọc Lan biết Lâm Quân Trạch muốn xuất phát, bà cũng chuẩn bị thêm một chút đồ vật cho bọn họ mang đi kinh đô, những người lớn tuổi trong nhà không được yên tâm cho lắm.

Lần này Lâm Quân Trạch một mình mang theo ba đứa nhỏ, tóm lại cũng là vất vả hơn.

Lâm Quân Trạch cảm thấy việc này không có gì khó khăn với bản thân, cùng lắm thì khi đi WC, anh cũng mang ba đứa nhỏ đi theo. Dù sao nếu bọn nhỏ không rời khỏi tầm nhìn của anh, hoặc nhờ nhân viên soát vé trên tàu giúp nhìn thì sẽ không có vấn đề gì.

DTV

Lúc đi đến trạm tàu hỏa vẫn là Lâm Quốc Đổng đưa bọn họ, hai anh em ôm nhau ở nhà ga một chút, Lâm Quân Trạch vỗ vai anh cả: “Anh cả, cha mẹ trong nhà phải nhờ anh chăm sóc.”

“Yên tâm đi, chờ khi việc nhà nông rảnh rỗi, đến lúc đó anh sẽ đưa cha mẹ đến bên kia chơi.”

“Không vấn đề gì.”

“Tạm biệt bác cả .”

“Hẹn gặp lại bác cả.”

Loading...