Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 506

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:34:51
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hắn ta nói xong, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Ừm, có thể nhìn ra tới, người này còn rất được hoan nghênh.

Hồ Tư Tuệ ở bên cạnh nhìn thấy Cố Tri Ý đang nhìn chằm chằm vào Quý Hải Phong, chạm nhẹ vào cánh tay của cô, trêu đùa: “Thế nào? Hối hận đã kết hôn sớm sao? Ngươi xem này, đẹp trai, tràn đầy năng lượng làm sao!”

Hồ Tư Tuệ nói ra tất cả các từ ngữ có thể khen ngợi, nói xong còn tấm tắc hai tiếng.

Cố Tri Ý “Phụt” cười.

Nhìn bạn mình như vậy, cô đụng vào cô ấy một chút, nói: “Tôi không thích loại này.”

“Vậy cô thích loại nào?” Vẻ bát quái tò mò trong mắt hiện ra quá lộ liễu.

Cố Tri Ý nghiêm túc nói: “Đương nhiên là loại hình như cô.” Nói xong còn nháy mắt với cô ấy. Khiến cho Hồ Tư Tuệ nổi cả da gà.

Tuy nhiên, hai người cũng không dám nói quá lời, nháo xong rồi lại ngồi ngay ngắn làm bộ như không có việc gì. Giống như chưa bao giờ từng xảy ra chuyện gì.

Phía trên cũng dặn dò thêm một ít lời, sau đó làm cho bọn họ trở về phòng học.

Sau một hồi nói chuyện trong lớp, giáo viên chủ nhiệm lớp là một giáo viên nữ, tên là Nghiêm Văn Anh! Khoảng 50 tuổi, đeo kính, trông bà ấy giống như là một giáo viên nghiêm túc.

Trên đường trở về, Hồ Tư Tuệ còn nói với Cố Tri Ý: “Cô đừng nhìn giáo viên lớp chúng ta thoạt nhìn qua lạnh lùng nghiêm túc, nhưng bà ấy là người rất tốt, khi nào tiếp xúc cô sẽ biết.”

Cố Tri Ý nhìn cô đầy nghi ngờ, nói: “Tại sao tôi lại cảm thấy, hình như cô rất quen thuộc với giáo viên trong trường chúng ta?"

“Khụ khụ, đó là, tôi quên nói cậu biết ba tôi thật ra là phó hiệu trưởng trường này." Nói xong, Hồ Tư Tuệ xấu hổ gãi đầu.

Cố Tri Ý gật đầu, việc này cũng xem như hiểu rõ, vì sao Hồ Tư Tuệ biết rất rõ về ngôi trường này.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-506.html.]

Cố Tri Ý nhìn chằm chằm vào cô ấy một lúc lâu, khiến cho Hồ Tư Tuệ xấu hổ.

“Làm gì, sao lại nhìn tôi như vậy? Trên mặt của tôi có cái gì sao?"

Hồ Tư Tuệ nói xong còn sờ mặt chính mình.

Cố Tri Ý sờ cằm, vẻ mặt thâm trầm nói: “Không nghĩ tới, tôi chỉ mới vừa đi học, đã quen biết nhân vật lớn nha. Về sau còn nhờ bạn học nhiều chăm sóc cho tôi nhé.” Nói xong còn ôm quyền chắp tay thi lễ với Hồ Tư Tuệ.

“Được rồi được rồi, việc này phải xem biểu hiện của cậu.” Hồ Tư Tuệ cũng đặc biệt không biết xấu hổ phối hợp.

Hai người mới quen nhau được hai ngày, có đôi khi Cố Trị Ý không ngờ rằng Hồ Tư Tuệ và mình lại hợp nhau và có thể phối hợp đến như vậy. Nếu không phải Cố Tri Ý đã có lão công, Cố Tri Ý đều phải cho rằng kiếp trước cô có mối quan hệ yêu hận tình thù nào đó với Hồ Tư Tuệ.

Khi cả hai vào đến phòng học, ghế còn trống nên bọn họ tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, hai người ngồi chung một bàn.

Khi lên đại học, không có yêu cầu bắt buộc nào là phải ngồi chung với ai đó, tất cả phụ thuộc vào nguyện vọng của các bạn trong lớp.

Chủ nhiệm lớp Nghiệm Văn Anh ở phía trên nhìn xuống học sinh bên dưới, bà không ngờ có ngày mình lại có thể đứng trên bục giảng cao ba tấc này dạy dỗ học sinh.

Cho nên khi tự mình làm giới thiệu, Cố Trị Ý rõ ràng có thể cảm nhận cảm xúc trên người của vị giáo viên này.

Giống như là bị cảm nhiễm gì đó, một số bạn nữ trong lớp dễ xúc động hơn cũng lén lau nước mắt.

“Được rồi, hiện tại chúng ta đều đang đứng dưới ánh mặt trời, bóng dáng sau lưng chúng ta không cần nhìn lại. Cô cũng cũng tin tưởng, những sinh viên năm 1977 của chúng ta được định sẵn là những người phi thường. Tiếp theo, mọi người sẽ lần lượt giới thiệu về mình theo thứ tự chỗ ngồi. Ở hàng thứ nhất bắt đầu từ bạn học nam này...”

Phía dưới là phần tự giới thiệu của các bạn trong lớp, có nhút nhát, mạnh dạn hoặc tự do.

Tới Cố Tri Ý, Cố Tri Ý đứng lên, dùng giọng nói lanh lảnh giới thiệu: “Chào mọi người, tôi là Cố Tri Ý đến từ huyện Triều, thật vui khi gia nhập Hoa Thanh, gia nhập đại đình trong khoa báo chí của chúng ta, tương lai bốn năm mọi người học tập cùng nhau, cùng nhau trưởng thành.”

Cũng không biết là ai nói tốt, cả phòng học lập tức vang lên tiếng vỗ tay.

Loading...