“Không, không được, tôi ăn bánh bao là được rồi.” Thực ra, đối với bọn họ mà nói, có bánh bao ăn đã là không tệ. Dù sao cũng là bánh bao làm từ bột mì, cũng không phải là loại bánh bao ngũ cốc hoa màu trong nhà trồng được.
Ngô Tố Vi thấy Phương Nguyệt cứng đầu như vậy, không nghe lời chính mình nên cũng mặc kệ cô ấy, vì vậy bản thân gọi thêm hai món thịt.
Chờ tới lúc muốn lấy phiếu cơm đóng dấu, Ngô Tố Vi bình tĩnh nhìn Hồ Tư Tuệ.
Hồ Tư Tuệ và Cố Tri Ý làm như không nhìn thấy, nhanh chóng trả phần tiền của bản thân.
Sau đó giống như mới phát hiện Ngô Tố Vi còn đứng ở chỗ này, lại hỏi: “Tố Vi, chúng ta đi trước nha, cô chuẩn bị cho tốt rồi đi qua bên kia tìm chúng ta.”
Nói xong, hai người bọn họ liền rời đi.
A, này!!!
Ngô Tố Vi choáng váng đứng đó như một kẻ ngốc:...... Tại sao không giống như trong tưởng tượng thế này?
Không phải cô ấy là nên giúp cô ta trả tiền luôn sao?
Lúc này, vị thím ở bên cửa sổ gọi cô ta.
“Bạn học nhỏ này, tổng cộng của bạn là 5 mao tiền, và hai phiếu gạo.”
Ngô Tố Vi nhìn bàn đồ ăn của mình, càng thêm đau thịt.
Xấu hổ nhìn người thím lấy đồ ăn, nhỏ giọng hỏi: “Cái kia, dì ơi, cháu có thể trả lại số đồ ăn này không?”
“Này, bạn học nhỏ đang đùa cái gì vậy, đều đã lấy xong rồi, cô không cần chẳng lẽ tôi lấy lại bán cho người đến sau?”
Sắc mặt người dì này đã bắt đầu không tốt.
Chuyện gì thế này?
Cuối cùng, Ngô Tố Vi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể căng da đầu lấy phiếu cơm mới đổi trên người ra. Vẻ mặt không tha đưa cho dì kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-505.html.]
Thực tế, đồ ăn ở căng tin này vẫn rất phải chăng so với các nhà hàng quốc doanh. Nhưng là......
Đối với Ngô Tố Vi, một người từ thị trấn nhỏ đến thành phố lớn đi học, một chút tiền sinh hoạt thật sự hận không thể bẻ thành hai để trang trải, làm sao dám gọi một lúc vài món ăn như vậy?
DTV
Vừa rồi cô ta nghĩ có thể làm Hồ Tư Tuệ trả giúp cô ta, dù sao cũng có cơ hội chiếm hời trước mặt, tại sao lại không. Ai biết được hai người bọn họ cứ rời đi như không có việc gì như vậy chứ.
Còn bên kia, hai người bọn họ vừa đi xa vừa nhìn nhau cười tủm tỉm, giả vờ như không biết chuyện gì, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.
Ngô Tố Vi mang vẻ mặt tối tăm đi tới. Cố Tri Ý bọn bọ vẫn làm bộ như không biết gì, lo ăn phần cơm của mình.
Đến nỗi Phương Nguyệt, vừa rồi nhìn bọn họ lấy nhiều đồ ăn như vậy, bản thân cô ấy cũng ngượng ngùng. Sau khi cầm lấy hai cái bánh bao, nói một tiếng với họ rồi trở lại ký túc xá.
Hai người cũng chưa nói cái gì, rốt cuộc chính mình ăn thịt, người ngồi cùng bàn lại gặm bánh bao, nhìn thế nào cũng có chút khó coi.
Ngô Tố Vi thấy chính mình hoàn toàn bị bỏ qua, trong lòng cắn răng oán hận. Món ăn trước mặt cũng không thấy ngon nữa.
Nhưng nghĩ lại đây là đồ ăn bản thân tiêu tốn số tiền lớn để mua, một bên đau lòng một bên còn làm bộ như đang ăn rất ngon và hưởng thụ.
Sau khi ăn cơm xong, họ đi dạo xung quanh một chút, sau đó mới trở về phòng đi ngủ.
Khi trở lại, nhìn thấy mọi người đều nỗ lực chăm chỉ, mỗi người ngồi vào chỗ của mình đọc một cuốn sách.
Trong ký túc xá này, ngoại trừ Vu Hồng Nguyệt và Lữ Mỹ Quân là sinh viên khoa tiếng Hán, những người khác đều là sinh viên chuyên ngành báo chí.
Các chuyên ngành gần như giống nhau, giờ học cũng tương tự.
Sáng sớm hôm sau, tất cả giáo viên và học sinh đã tập trung đông đủ trong khán phòng, đầu tiên, hiệu trưởng đọc diễn văn, bày tỏ sự chào đón của mình đối với học sinh. Sau đó là đại diện của tân sinh, Cố Tri Ý ngồi ở phía dưới, không ngờ tới mình thật sự gặp phải người quen.
Chính là Quý Hải Phong, người ngày đó đi nhà ga đón mình.
Anh chàng này có vẻ khá nổi tiếng ở trong trường học này.
Nhìn hắn ta hôm nay ăn mặc chỉnh tề, mặc áo sơmi áo lông, đứng trên đó, giọng nói to vang truyền cảm hứng cho sinh viên mới.