Hiện tại cô giả bộ như không quen biết người này có còn kịp nữa không?
Hai người nói chêm chọc cười nhau một hồi, mới nghĩ đến việc phải đi ra ngoài để ăn cơm.
Thời điểm buổi sáng người trong phòng ngủ đều đã tới đủ cả, chỉ là thời điểm Cố Tri Ý trở về phòng vẫn chưa thấy được.
Vẫn là tới tận giữa trưa chuẩn bị đi nghỉ trưa rồi, mới nhìn thấy bốn người đang cùng nhau trở về phòng.
Cố Tri Ý cùng với mấy người bọn họ đơn giản làm quen một chút, cũng không nói với nhau được mấy câu.
Có một cô gái cắt kiểu tóc ngắn bằng hai bên, tên là Khâu Vân Vân, là người ở tỉnh Hà đến, làn da phổ biến ở đó đều tương đối đen.
Đôi mắt còn rất to, thoạt nhìn rất đáng yêu, tuổi tác hẳn là cũng chỉ mới khoảng hai mươi gì đó mà thôi.
Mấy người khác đều là buộc lên rồi bện thành kiểu bánh quai chèo, không biết có phải là bởi vì thời tiết quá lạnh hay không, mà trên mặt mỗi người đều đã có chút vết xước, đã đỏ lên rồi.
Mấy cô gái đó lần lượt tên là Lữ Mỹ Quân, Lưu Vũ Đồng, Vu Hồng Nguyệt.
Tên của mọi người đều mang đậm màu sắc của thời đại này.
Vu Hồng Nguyệt là thanh niên trí thức xuống nông thôn, đã kết hôn có con cái rồi.
Những người khác Cố Tri Ý ngược lại cũng chưa tìm hiểu quá rõ ràng
DTV
Trong nhà Lưu Vũ Đồng và Khâu Vân Vân hẳn được xem như là có điều kiện tương đối tốt, nhìn bộ quần áo bọn họ mặc trên người là biết ngay.
Cố Tri Ý nói cho cùng thì cũng không thuộc dạng cao thủ trong xã giao như Hồ Tư Tuệ, xem như là nhiệt tình tương đối chậm.
Đây là lần đầu tiên gặp mặt của mọi người, thật sự là làm không được cái kiểu vừa gặp mặt đã tiến lên trò chuyện thân thiện được với người ta như thế.
Hồ Tư Tuệ trở về cũng chỉ là chào hỏi với mấy người bọn họ.
Hiện tại đồ ăn ở nhà ăn thật ra vẫn còn tương đối tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-504.html.]
Bởi vì suy xét đến việc chủ yếu đều là sinh viên, cho nên giá cả cũng không quá cao, phần lớn là bán ra nhiều mấy loại đồ ăn tương đối dễ no bụng như màn thầu.
Rất nhiều học sinh đều tới từ nông thôn, bây giờ đến đây để học, phỏng chừng đã mang theo toàn bộ những gì tích cóp được trong nhà đến đây. Trên phương diện ăn uống nhất định là sẽ rất tiết kiệm, dù là một chén cháo hay chỉ là một cái màn thầu không, bọn họ đều sẽ ăn đến cực kỳ thỏa mãn.
Bên này Ngô Tố Vi nhìn thấy hai người Cố Tri Ý muốn đi ra ngoài, cho rằng Cố Tri Ý lại đi chiếm tiện nghi.
Ngay tại thời điểm các cô chuẩn bị đi ra khỏi phòng vội vàng hô lên: “Cái đó, Tư Tuệ, tớ và các cậu cùng đi ăn cơm có được không?”
Nói xong lại quay đầu nhìn về phía Phương Nguyệt.
“Nguyệt Nguyệt, đi, chúng ta cùng đi ăn cơm đi, cô đã ăn bánh bột ngô cả hai ngày nay rồi.”
Mặt Phương Nguyệt đỏ bừng, nhỏ giọng từ chối: “Không, không cần, các cô đi là được rồi.”
“Ai nha, đi thôi, đi xem nhà ăn có cái gì ăn ngon không.”
Ngô Tố Vi nói xong liền đi lên ôm cánh tay Phương Nguyệt, lôi kéo người ta từ ghế lên theo đúng nghĩa đen.
Phương Nguyệt từ chối cũng không tốt cho nên cứ như vậy bị Ngô Tố Vi kéo đi. Bọn họ mặc vào áo khoác rồi ra cửa.
Ký túc xá nhỏ này dành cho tám người, nó giống như được chia thành nhiều nhóm.
Cố Tri Ý, Hồ Tư Tuệ, Phương Nguyệt và Ngô Tố Vi, nhóm bên kia là Khâu Vân Vân và những người khác.
Mấy người cứ như vậy đi tới nhà ăn, giờ này vẫn chưa có nhiều người, mọi người thường mua một ít bánh bao về ký túc xá ăn.
Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ cũng không phải là người bạc đãi bản thân, vì vậy ngay khi đến cửa sổ ăn, họ đã gọi một vài món ăn nhiều dầu mỡ.
Cố Tri Ý gọi hai món rau xanh và một món thịt.
Phương Nguyệt càng thận trọng hơn khi nhìn thấy bữa ăn mà hai người họ lấy.
Vốn dĩ trên người cô ấy cũng không có nhiều tiền lắm, cho nên cũng không thể giống như Cố Tri Ý gọi món thịt heo. Cho nên chỉ gọi hai cái bánh bao.
Ngô Tố Vi thấy được, lôi kéo tay áo cô ấy, nhỏ giọng nói: “Hôm nay đừng ăn đồ ăn không bổ dưỡng như vậy, ăn chút thịt đi.”