Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 503

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:33:23
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà bởi vì lúc trước nơi này đã có người chiếm mất rồi, bây giờ phải giao ra trả lại, sao có thể dễ dàng như vậy được kia chứ, bản thân cô cũng chỉ có thể đến thử xem vận may thế nào mà thôi.

Đi hỏi qua mấy nhà, ở đây đều là mấy hộ gia đình sống chung trong một căn nhà với nhau, mấy căn nhà tốt cũng được chia thành mấy phần, lại còn rất loạn nữa.

Cố Tri Ý nhìn mấy căn nhà này, thái độ của người ta cũng chẳng phải là tốt đẹp thế nào, Cố Tri Ý liền dừng luôn cái tâm tư muốn tiếp tục đi tìm tiếp.

Để Mông Mông giúp cô dẫn đường, sau đó đi ra khỏi đó.

Thời điểm đi ngang qua cái cửa hàng bách hóa kia, nhìn thấy bên trong đó vẫn luôn ngập tràn người.

Đây chính là điểm không giống nhau của thủ đô, không gọi là Cung Tiêu Xã, mà trực tiếp gọi là cửa hàng bách hóa, tuy rằng cũng chỉ là nhà trệt nhỏ, nhưng mà được gọi là cửa hàng bách hóa, rõ ràng là đã trở nên cao cấp hơn nhiều.

Cố Tri Ý nghĩ nếu không thì cũng mua một chiếc xe đạp, như vậy đi ra ngoài cũng sẽ tiện hơn một chút.

Đi vào kinh đô điểm đặc biệt rõ ràng đó chính là, các loại xe đạp đi lại ở trên đường rất nhiều, nơi nơi đều nghe được thanh âm ring ring ring.

Hơn nữa quần áo mà mọi người mặc tuy rằng cũng đều là màu sắc tối, nhưng mà hình như có nhiều sự lựa chọn hơn nhiều.

Đây cũng chính là lý do vì sao Cố Tri Ý muốn đem kinh đô bên này làm thành nơi đầu tiên cô phát triển sự nghiệp.

DTV

Đối với những thành phố lớn có số lượng người tương đối nhiều mà nói, năng lực tiếp thu những chuyện mới mẻ vẫn mạnh mẽ hơn so với các thành thị nhỏ khác, hầu hết đều là thành phố lớn đem không khí thời thượng của thị trường đưa xuống các thành thị nhỏ khác bên dưới.

Cho dù là ở thời đại nào, mọi người đều vẫn luôn thích được thay đổi, người ở thành phố lớn này càng giống như là chiếc chong chóng đo lường chiều gió thời thượng.

Hiện tại trên đường rất nhiều người đều đội loại mũ kaki màu lam, tuy là không có gì đặc sắc mấy, nhưng cũng đã khá hơn nhiều so với những cái màu xám mà Cố Tri Ý đã từng nhìn thấy ở Triều thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-503.html.]

Đi dạo xung quanh một chút, Cố Tri Ý thấy không có gì đáng xem nữa, liền định quay trở về.

Giữa trưa qua loa giải quyết một bữa cơm ở nhà ăn, ngày mai đã phải khai giảng rồi, Cố Tri Ý đều đã sắp quên mất cái bộ dáng vào đại học của mình ở đời trước là cái gì. Giống như là những chuyện xảy ra ở đời trước cách cô càng ngày càng xa.

Hồ Tư Tuệ vào thời điểm buổi chiều mới quay trở về đây, còn ghé sát vào tai của Cố Trị Ý nhỏ giọng nói với cô: “Tiểu Ý, tớ đã nói cùng với người nhà của tớ rồi, để bọn họ xem thử xem nếu như có căn nhà nào phù hợp thì sẽ tới trường học tìm tớ.”

Nói xong còn giống như là đang tranh công mà chờ đợi Cố Tri Ý khen ngợi cô ấy.

Cố Tri Ý nhìn Hồ Tư Tuệ đang đứng ở trước mặt mình giống như là một chú chó đang phe phẩy cái đuôi nhỏ liên hồi, không biết như thế nào mà lại nhớ tới Quất Béo đang ở trong không gian kia.

Tay trực tiếp duỗi về phía trên đầu của cô ấy xoa xoa vài cái, xoa đến độ làm cho đầu tóc của cô ấy loạn xạ hết cả lên.

“Tớ đã biết, cậu vất cả rồi.” Nói xong cảm thấy xúc cảm trên tay không tồi, còn vỗ vỗ thêm vài cái nữa.

Hồ Tư Tuệ: Sao lại cứ có cảm giác như thế bản thân là một con sủng vật thế này nhỉ?

Vỗ bay tay của Cố Tri Ý, ngạo kiều nói: “Không cần khách khí, đến lúc đó cậu làm thêm vài món ăn ngon nữa cho tớ là được rồi, tớ thích ăn sườn heo nấu chua ngọt, cá nấu chua ngọt, vịt nướng...”

Hồ Tư Tuệ bệ ngón tay đếm từng cái từng cái một ra, nói một hồi, Cố Tri Ý đã cảm thấy nước miếng của cô ấy sắp sửa chảy xuống luôn tới nơi rồi.

“Được rồi, tớ biết rồi, cậu mau chóng hút hết nước miếng của cậu lên đi.”

Cố Tri Ý ghét bỏ nói, không nghĩ tới Hồ Tư Tuệ lại thật sự hút hút cái miệng vào, sau đó nâng tay lên sờ sờ miệng mình.

“Không có chảy ra mà.”

Cố Tri Ý:.......

Loading...