“Ha ha, không có cách nào, tôi đã là người có gia đình rồi, sao có thể không giữ chút khoảng cách với những bạn học nam kia được?”
Cố Tri Ý trực tiếp ném ra một quả b.o.m lớn. Làm cho Hồ Tư Tuê bị nổ đến mơ hồ.
“Cô, cô kết hôn rồi?” Vẻ mặt Hồ Tư Tuệ đầy nghi ngờ.
Thật sự là gương mặt này của Cố Tri Ý không hề giống một người phụ nữ đã có chồng! Là ai nói tất cả những phụ nữ đã kết hôn đều là bà thím già có dáng người mập mạp chứ?
“Được rồi, cô đừng kinh ngạc, mau giúp tôi xách hành lý vào ký túc xá đi, tôi sắp c.h.ế.t đói rồi đây này”. Cố Tri Ý làm bộ khoa trương sờ vào bụng của mình.
“A, được, được, đi thôi”. Hồ Tư Tuệ nói xong liền cùng Cố Trị Ý mỗi người cầm một bên của túi hành lý, một chân nông một chân sâu mà đi về ký túc xá.
Tới rồi phòng ký túc xá 203, đẩy cửa ra, hiện tại bên trong có tám cái giường đệm, cái không gian này thật sự không lớn, nhưng cũng may là ánh sáng không tồi.
Tám giường đệm hiện tại cũng chỉ có một cái giường đặt đồ đạc của Hồ Tư Tuệ. Cố Tri Ý nghĩ là giường ở phía dưới sẽ thường xuyên bị người khác ngồi. Đối với một người có thói ở sạch thì không tắm rửa là không thể lên giường nằm, vậy nên cô rất khó chấp nhận việc tự dưng để người khác ngồi lên trên giường của mình. Cho nên cô lựa chọn chiếc giường ở phía trên giường của Hồ Tư Tuệ,
Cô vẫn nên đi ra ngoài thuê phòng trọ thì hơn. Ký túc xá chỉ là nơi ở tạm thời nên cũng không cần yêu cầu quá cao.
Hai người đặt hành lý lên giường, Cố Tri Ý đơn giản lau khô ván giường một lần. Sau đó cô liền kéo tay Hồ Tư Tuệ chuẩn bị đi tới nhà ăn ăn cơm, mới ra khỏi cửa đã nhìn thấy cô gái vừa rồi đi trở về chung với bọn họ, Phương Nguyệt.
Cố Tri Ý nhìn ra được đối phương có điểm câu nệ, cho nên lúc đi ra cửa còn hỏi một câu: “Bạn học Phương Nguyệt, chúng tôi muốn đi tới nhà ăn ăn cơm, cô có muốn đi cùng không?”
Phương Nguyệt không nghĩ tới Cố Tri Ý sẽ nói chuyện với chính mình, được sủng ái mà cảm thấy lo sợ, quay đầu lại liên tục xua tay nói: “Không, không cần, tôi có mang theo thức ăn”.
Nghe Phương Nguyệt nói như vậy, Hồ Tư Tuệ còn muốn nói cái gì đó nhưng bị Cố Tri Ý đánh gãy: “Được, vậy chúng tôi đi trước đây”.
Nói xong liền lôi kéo Hồ Tư Tuệ rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-495.html.]
“A, Tiểu Ý, đây là làm sao vậy?”
Hồ Tư Tuệ vừa thấy chính là bị người trong nhà bảo vệ rất tốt, là một tiểu công chúa không biết sự gian khổ trong cuộc sống.
Cố Tri Ý đã nhìn ra có thể Phương Nguyệt là vừa mới tới Bắc Kinh nên rất là khiếp đảm và tự ti đối với mọi thứ ở đây.
Cô ấy nói mình có mang theo đồ ăn, thì chắc chính là ngồi ở ký túc xá ăn bánh bột ngô khô cằn.
Lúc này mà lại nói là mời cô ấy ăn cơm thì chắc hẳn người ta sẽ không cảm kích hai người bọn cô mà thậm chí còn cảm thấy hai người bọn cô đang khoe khoang
Loại người này vẫn là thôi đi, không khinh thường, nhưng mà cũng không thích hợp để kết giao sâu hơn. Nếu không thì bọn cô còn phải thời khắc lo lắng xem có lỡ miệng nói câu nào làm người ta bị tổn thương không, cô thật sự không có tâm tư này, cô tới để đọc sách chứ không phải tới để kết giao bạn bè.
Đương nhiên, cũng phải xem đó là người nào, với người có thể giao tiếp thoải mái giống như Hồ Tư Tuệ thì Cố Tri Ý cũng không ngại có thêm mấy người.
DTV
Hai người rẽ trái rẽ phải đi tới nhà ăn.
Lúc này đã lục tục có mấy bạn học ăn xong đi ra ngoài, Hồ Tư Tuệ lôi kéo Cố Tri Ý chạy vào bên trong.
Đi cầm mâm trước, sau đó xếp hàng.
Cố Tri Ý khí phách nói với Hồ Tư Tuệ: “Muốn ăn cái gì thì cứ tùy tiện gọi, hôm nay chị đây mời khách”.
Hồ Tư Tuệ nhìn bộ dáng hào khí của Cố Tri Ý, thật sự là không đành lòng đánh vỡ ảo tưởng tốt đẹp của cô.
“Cái kia, cố tỷ? Muốn ăn cơm ở nhà ăn cần có phiếu cơm, cậu còn chưa có phiếu cơm, cho nên, lần này vẫn là để tớ mời cậu ăn cơm đi”.
Cố Tri Ý: Thất sách mà.