Lục tục có thêm vài tân sinh tới, bọn họ liền chuẩn bị ngồi xe do trường học chuẩn bị để đi trở về.
Dù sao thời tiết cũng khá lạnh không thể để tất cả mọi người đứng đây chờ được. Cho nên đoàn người liền quay về trường trước, Cố Tri Ý nghĩ may mà lúc cô xuống xe lửa đã dán vài miếng dán ấm người.
Ngồi xe trở về, trên đường Hồ Tư Tuệ cũng rất nhiệt tình chiêu đãi những bạn học khác, nhưng mà dù sao mọi người cũng chỉ mới vừa quen biết nên không có quá nhiều lời để nói.
Hồ Tư Tuệ chủ yếu là trò chuyện với Cố Trị Ý: “Đúng rồi, Tiểu Ý, đến lúc đó chắc hẳn cô sẽ ở chung một cái ký túc xá với tôi. Tí nữa quay lại trường thì tôi dẫn cô đi báo danh trước, sau đó là đi cất hành lý xong rồi tôi sẽ dẫn cô đi tới nhà ăn thăm quan”.
Hai người mới trò chuyện được một lúc mà cách xưng hô của Hồ Tư Tuệ đã từ bạn học Cố đổi thành Tiểu Ý, Cố Tri Ý cũng gọi cô ấy là “Tuệ Tuệ”. Ở chung với Hồ Tư Tuệ, Cố Tri Ý cảm thấy chính mình đều trẻ hơn vài tuổi.
Cô gái còn lại thấy Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ nói chuyện rất hòa hợp, còn chính mình thì bị bỏ sang một bên thì lập tức cảm thấy càng tự ti hơn, cảm thấy nhất định là do mình ăn mặc quá quê mùa nên bị người khinh thường, liền cúi đầu càng thấp hơn.
Dọc theo đường đi có rất nhiều lần muốn gia nhập cuộc trò truyện của hai người Cố Tri Ý, nhưng mà rất nhiều lần muốn mở miệng lại không biết nói cái gì, cũng sợ người khác sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn mình.
Vừa rồi cô đã nhìn một vòng, nơi đây rất khác thôn của cô, cô cũng đã nghe một người thím trong thôn nói là người thành phố đều khinh thường dân quê. Phương Nguyệt càng không dám nói tiếp nữa, liền nhịn cả một đường, hai người Cố Tri Ý cũng không biết sự rối rắm trong lòng Phương Nguyệt.
Xuống xe, liền đi theo Hồ Tư Tuệ đi báo danh, đưa tư liệu và chứng minh của mình cho người đăng ký, người nọ còn ngẩng đầu nhìn Cố Tri Ý một cái. Thật sự không nghĩ tới nữ đồng học này lại trẻ tuổi như vậy, cũng không biết đã có đối tượng hay chưa. Nhưng mà vẫn dùng thái độ việc công xử theo phép công để làm xong thủ tục nhập học cho Cố Tri Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-494.html.]
Cố Tri Ý thấy thủ tục đã được làm xong xuôi liền cầm lấy hành lý, chuẩn bị đi theo Hồ Tư Tuệ đi tới ký túc xá cất hành lý.
Bên kia có mấy bạn học nam nhiệt tình muốn giúp Cố Tri Ý xách hành lý nhưng đều bị cô từ chối. Chê cười, cô chính là người đã có chồng con rồi. Vẫn nên giữ chút khoảng cách với các bạn học nam khác thì tốt hơn, mặc kệ ở thời đại nào, nếu truyền ra chút tai tiếng gì thì cũng sẽ là ảnh hưởng không tốt.
Cố Tri Ý khiêng cái bao to của chính lên ở ngay trước mặt mọi người rồi lôi kéo Hồ Tư Tuệ rời đi.
DTV
Hồ Tư Tuệ trợn mắt há hốc mồm, còn tưởng rằng là một cô gái mềm yêu, không nghĩ tới Cố Tri Ý lại cứng rắn như vậy. Làm sao bây giờ? Càng hợp với tính cách của cô hơn.
Bị lôi đi một đoạn rất dài, Hồ Tư Tuệ mới mở miệng hỏi: “Cái kia, Tiểu Ý, hay là, hay là để tôi bê giúp cô một đoạn đường nhé”.
Cô vừa mới nói xong lời này thì Cố Tri Ý liền thở hổn hển đặt bao hành lý ở trên mặt đất.
“Ôi, sao cô không nói sớm, tôi sắp mệt c.h.ế.t rồi đây này”.
Hồ Tư Tuệ bị hành động này của Cố Tri Ý làm cho ngây ngẩn. Thì ra sự cứng rắn vừa rồi đều là giả vờ.
Hai nữ hài nhìn nhau một cái, phụt một tiếng đều bật cười.
“Ha ha ha, Tiểu Ý, tôi còn tưởng là cậu thật sự khỏe như thế, vừa rồi cậu khiêng bao hành lý lên liền rời đi đã làm cho mấy bạn học nam kia đều sợ hãi đấy”.