Trần Tuấn Nhân không màng đến sự phản kháng của Cố Xảo. Vấn đề quanh quẩn ở trong lòng anh ta lâu như vậy, nếu thừa nhận đứa nhỏ này không phải của anh ta, vậy thì cũng gián tiếp thừa nhận một sự thật khác.
Là đàn ông ai cũng không muốn thừa nhận mình ở phương diện nào đó có khuyết tật.
Một đêm này, đối với Cố Xảo mà nói là dài lâu đến vô tận.
Cố Tri Ý đương nhiên không chỉ như vậy mà đã có khả năng buông tha cho cô ta. Trước khi đi cô đã gửi một phần thư nặc danh đến xưởng giày nhựa cho Trần Tuấn Nhân.
Đến lúc đó Trần Tuấn Nhân tự mình xem thì chuyện gì cũng sẽ hiểu.
Cố Tri Ý bên này sau mấy ngày bôn ba cuối cùng cũng sắp tới nơi rồi.
Cô không ngờ bà cô ở giường bên cạnh cũng đi đến Bắc Kinh, nhưng mà bà ấy là đi đến chỗ con trai của mình.
Dọc theo đường đi hai người cũng ngẫu nhiên nói chuyện với nha cũng coi như là có chút quen biết.
Ba người đều xuống xe ở trạm Bắc Kinh, trước khi xuống xe lửa thì thím Lữ còn đưa địa chỉ nhà mình cho Cố Tri Ý, bảo khi nào Cố Tri Ý rãnh rỗi thì tới nhà mình chơi.
Cố Tri Ý nhìn cái địa chỉ này, liền biết con trai của bà thím này hẳn là cũng là cán bộ, cười nhẹ rồi đồng ý, xong cũng liền chào tạm biệt.
Cố Tri Ý mới ra cửa trạm xe lửa đã nhìn thấy có người đứng ở bên ngoài giơ tấm bảng ghi chữ đại học Thanh Hoa, Cố Tử Lâm cũng tìm được người giơ tấm bảng trường học của anh ấy. Nhưng mà vẫn đưa Cố Tri Ý đưa đến Thanh Hoa trước, sau đó Cố Tử Lâm mới đi về phía trường của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-493.html.]
“Em gái, đến lúc nào anh hại có rảnh sẽ đi tìm em nhé.”
“Được, nếu em không bận thì để em đi tìm anh cũng được”
Sau khi Cố Tri Ý và Cố Tử Lâm từ biệt liền đi tới trước mặt mấy người bạn học: “Xin chào, bạn học. Tôi chính là tân sinh viên tới đây để báo danh”.
Quý Hải Phong đứng bên cạnh người nam sinh giơ thẻ bài, nhìn Cố Tri Ý từ trên xuống dưới, vừa rồi ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Cố Tri Ý thì đã bị diện mạo của cô làm kinh diễm. Nhưng nghĩ tới việc hắn còn phải tiếp đón các tân sinh khác nên cũng chỉ đành từ bỏ suy nghĩ kia, không nghĩ tới vị nữ đồng chí kia lại là bạn cùng trường của hắn. Lập tức trở nên càng nhiệt tình hơn, đi tới muốn nắm chặt lấy tay Cố Tri Ý nhưng mà bị Cố Tri Ý nhẹ nhàng tránh ra.
Có thể Quý Hải Phong cũng ý thức được chính mình quá mức nhiệt tình nên rút tay lại, nhìn Cố Tri Ý nói: “Chào cô, tôi tên là Quý Hải Phong, là người phụ trách tới đón tân sinh lần này. Không biết nên gọi cô như thế nào? “
“Chào anh, bạn học Quý, tôi tên là Cố Tri Ý.” Cố Tri Ý vừa nói xong câu này liền có một nữ sinh chạy tới. Giữ chặt lấy tay Cố Trị Ý, hưng phấn nói: “Cô, cô chính là Cố Tri Ý, trạng nguyên khoa văn của tỉnh Liêu?”
Cố Tri Ý bỗng nhiên bị một cô gái nắm lấy tay, nhưng cũng may là con gái nên Cố Tri Ý mới không rút tay ra. Cô gật đầu, nói: “Đúng vậy, chào cô”.
DTV
“Chào cô, chào cô, tôi tên là Hồ Tư Tuệ, cô cứ gọi tôi là Tuệ Tuệ, đã sớm nghe qua tên của cô, đúng rồi, chúng ta học chung một hệ đấy, về sau tôi còn phải học tập cô nhiều hơn”.
Tuổi của nữ hài này cũng sấp xỉ với Lâm Hiểu Lan, cũng là sức sống tràn đầy, cực kỳ nhiệt tình nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý mỉm cười hàn huyện với Hồ Tư Tuệ vài câu, sau đó cũng làm quen với mấy người bạn học khác một chút.
Hồ Tư Tuệ liền kéo cô sang một bên, nhỏ giọng nói với cô một số chuyện trong trường học.
Cố Tri Ý cũng không phản cảm đối với nữ hài am hiểu xã giao này bèn dừng lại trò chuyện với Hồ Tư Tuệ.