Trần Tuấn Nhân nhìn thấy con gái dần dần lớn lên, giống Cố Xảo nhưng lại chẳng phải giống.
Con trai mới vừa ra đời, da dẻ còn nhăn nhúm, trước mắt vẫn không nhìn ra được cái gì, nhưng trong lòng anh ta đã chôn xuống một hạt giống nghi ngờ.
Cố Xảo thi vào một trường đại học bình thường ở một thành phố gần đó, nhưng đối với những người hiện tại mà nói, cho dù là trường học bình thường thì cô ta vẫn là một sinh viên đại học, đều là đối tượng khiến người khác phải hâm mộ.
Mấy ngày nay, Cố Xảo bên này nhìn hàng xóm đến cửa mua vài cái thảm, thật sự bị cô ta kiếm được không ít tiền.
Cô ta chuẩn bị trong mấy ngày này, sau đó sẽ bỏ chạy, đến lúc đến trường học bên kia cũng nên vào báo danh. Chỉ là ngay lúc Cố Xảo chuẩn bị bỏ đi thì Trần Tuấn Nhân đã phát hiện.
Gần đây, ánh mắt của Trần Tuấn Nhân nhìn cô ta càng ngày càng hung ác. Cố Xảo nhìn thấy anh ta như thế thì trong lòng rất bỡ ngỡ.
“Tuấn Nhân. anh sao thế?” Cố Xảo chột dạ hỏi.
Trần Tuấn Nhân cứ như thế mà nhìn chằm chằm cô ta, qua một hồi lâu mới hỏi: “Xảo Xảo, cô thế này là muốn đi đâu vậy?”
Cố Xảo cười gượng nói: “Không, không, em chỉ đi WC thôi.”
Trần Tuấn Nhân cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tay nải trong tay Cố Xảo, ý tứ rất rõ ràng, ai đi WC mà mang theo hành lý?
Cố Xảo xấu hổ giấu tay nải ra phía sau, chỉ là anh ta cũng đã nhìn thấy hết rồi.
Cô ta hành động giấu diếm như vậy lại càng có vẻ chột dạ.
Cố Xảo biết bây giờ chắc chắn cô ta không đi được, nhưng trong lòng không biết nghĩ gì mà cứ nhìn Trần Tuấn Nhân như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-492.html.]
Trong lòng đột nhiên giống như có thứ gì cổ vũ, đột nhiên cất bước liền chạy ra bên ngoài.
Trần Tuấn Nhân vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô ta, thấy cô ta muốn chạy, phản ứng đầu tiên là đuổi theo. Dù sao thì Cố Xảo cũng vừa sinh con xong, nếu muốn so về tốc độ chạy, chắc chắn không băng một người đàn ông thành niên.
Chẳng sợ người người đàn ông này ở phương diện nào đó không được tốt lắm, nhưng mà muốn đuổi kịp Cố Xảo cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
DTV
Trần Tuấn Nhân quơ một cái đã nắm được tóc Cố Xảo, giật Cố Xảo một cái ngửa ra sau. Da đầu cô ta bắt đầu có cảm giác đau, không tự chủ mà “Tê” một tiếng.
Bây giờ Trần Tuấn Nhân cũng không có cảm giác thương hương tiếc ngọc gì cả, anh ta cứ vậy mà lôi Cố Xảo vào trong phòng.
Cố Xảo bị kéo vào nhà, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ nhìn người đàn ông đã chung chăn gối nhiều năm với cô ta đang đứng trước mặt.
Trước kia tại sao cô ta lại không nhận ra, ánh mắt nhìn người khác của Trần Tuấn Nhân lại đáng sợ như vậy.
Trần Tuấn Nhân đi về phía cô ta từng bước một, Cố Xảo không ngừng lui về phía sau, nhưng một cái nhà cũng chỉ lớn đến mức như vậy, cô ta lại có thể lui đến chỗ nào cơ chứ?
Bị chặn ở góc tường, Cố Xảo vẫn cố nén sợ hãi, cười nói: “Tuấn Nhân, Tuấn Nhân, anh, anh muốn làm gì? Có chuyện, có chuyện gì thì từ từ nói.”
Trần Tuấn Nhân chỉ nhìn cô ta như vậy rồi đột nhiên mở miệng hỏi: “Nói đi, rốt cuộc tiểu bảo có phải con trai tôi hay không.”
Cố Xảo trong nháy mắt có hơi chột dạ, nhưng là nghĩ đến chuyện này cũng không có ai phát hiện, cho nên cố gắng giả vờ trấn định nói: “Anh đang nói bậy gì đó? Tiểu bảo đương nhiên là con của anh, không phải con anh chẳng lẽ là con của lão vương hàng xóm hả?
“Phải không? Vậy lần đó, tại sao tôi vẫn nhớ rõ......"
“Khụ khụ…Chuyện này sao em biết được, với lại cũng không phải chỉ có một lần đó. Anh nói xem hôm nay anh nói mê sảng cái gì vậy.” Nói xong, dường như cô ta đã thành công thuyết phục bản thân mình, đúng lý hợp tình đẩy Trần Tuấn Nhân ra, đi đến trên giường.
Nào ngờ lại bị Trần Tuấn Nhân đẩy ngã xuống, vẫn tỏ vẻ thần kinh như cũ mà nhìn cô ta: “Phải không? Vậy thì hôm nay thử lại.”