Mà bên ngoài, Cố Tri Ý vẫn chưa đi xa, cô vẫn còn ở cửa chờ, chỉ nghe thấy có tiếng ghế xe dịch từ bên trong. Không bao lâu sau, cửa vốn dĩ đã được khóa trái thì được mở ra.
Đại Bảo nắm tay Nhi Bảo đứng ở lối ra vào. nhưng cũng không đi ra.
Cố Tri Ý còn có thể làm thế nào chứ? Tự mình bước lên chứ sao!
Nhị Bảo vẫn còn duy trì sự kiêu ngạo của cậu bé, còn khẽ hừ một tiếng, nói: “Bạn nhỏ Cố Tri Ý, mẹ có thể ý thức được sai lầm của mình thì rất tốt. Hi vọng mẹ sẽ không lập lại sai lầm thế này nữa, nếu không con thật sự sẽ không để ý đến mẹ nữa.”
Không phải chứ, suy nghĩ hết nữa ngày cũng chỉ nghĩ ra một chiêu tàn nhẫn thế này thôi sao?
Cố Tri Ý gật đầu rất nghiêm túc nói: “Được rồi. Bạn nhỏ đã biết rồi. Còn Đại Bảo thì sao? Đại Bảo có chịu tha thứ cho me không?”
Đại Bảo đi lên lập tức ôm lấy Cố Tri Ý, nói: “Mẹ, con vốn dĩ không trách mẹ.”
Người đàn ông ấm áp Đại Bảo lập tức đã chữa lành cho nỗi lòng của người mẹ già Cố Tri Ý này. Xem đi! Vẫn là Đại Bảo quan tâm đến mình!
“Mẹ!” Vốn dĩ Nhị Bảo còn đang duy trì hình tượng mình đã thiết lập, bây giờ thấy anh trai đã phản bội đã chạy đến ôm mẹ. Ngay sau đó Nhị Bảo vội vã tố cáo gọi mẹ một tiếng, rồi cũng chạy đến ôm Cố Tri Ý.
“Hừ, tha thứ cho mẹ.”
Nhóc con vẫn rất kiêu ngạo.
Chỉ là Cố Tri Ý vẫn ôm hai đứa bé vào lòng.
Lâm Quân Trạch phụ trách đi làm cơm, lúc đi ra đã thấy ba mẹ con lại gắn bó như keo sơn rồi. Cái sức lực dính nhau thế này, đến một người làm cha như anh nhìn thấy chỉ thấy chua.
Lâm Quân Trạch bước đến bèn xách hai đứa ra, nói: “Đi! Rửa tay rồi ăn cơm!”
“Ôi, cha mau thả chúng con xuống.”
“Không muốn, không muốn.”
Một người muốn xuống, một người không, Lâm Quân Trạch cũng mặc kệ, trực tiếp ôm đi ra.
Lúc ăn cơm vào buổi tối, hai đứa bé còn ghét bỏ nhìn về phía Lâm Quân Trạch: “Cha, cha làm cơm không ngon như mẹ.”
“Ừm, vẫn là mẹ làm cơn ngon hơn.” Nhị Bảo tán thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-490.html.]
Lâm Quân Trạch nghe thấy chỉ lập tức gõ lên đầu hai đứa một đũa: “Oắt con, có cơm ăn là không tệ rồi, còn muốn chọn ba lấy bốn. Ăn cơm nhanh đi, ăn xong cho mẹ con còn thu xếp đồ đạc, ngày mai còn phải đi.”
DTV
Hai đứa bé nghe thấy mẹ phải đi nên mau chóng ăn cơm, ăn xong vẫn còn bám lấy Cố Tri Ý. Dáng vẻ nước mắt rưng rưng, không nỡ xa Cố Tri Ý.
“Mẹ, mẹ có thể đừng đi không?” Nhị Bảo hỏi, hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo như buổi chiều.
“Không thể. Mẹ đi học, chờ mẹ thu xếp xong xuôi, thuê được phòng trọ tốt bên kia xong thì đón mấy đứa đến ngay lập tức, được không?”
“Nhưng mà nếu chúng con nhớ mẹ thì sao?” Đại Bảo hỏi.
“Nhớ mẹ thì các con có thể làm giống như với Ni Ni trước kia. Viết thư cho mẹ.”
Cố Tri Ý đã dùng hết khả năng để khiến hai anh em cảm thấy mấy chuyện chia ly này cũng không có gì ghê gớm cho lắm.
Ngược lại hai đứa bé đã dần dần tiếp nhận được chuyện này. Chỉ là đến trước khi đi ngủ, Cố Tri Ý vẫn phải nói với hai anh em một lần nữa.
“Hôm nay không phải mẹ trách móc hai anh em không trông coi em trai cho cẩn thận, mà là vì mẹ cảm thấy chỗ các con đến kia quá nguy hiểm, nước bên đó lại sâu, bất kể là các con rơi xuống hay em trai rơi xuống nước thì trong lòng mẹ đều không dễ chịu. Nếu các con có xảy ra chuyện gì, vậy mẹ này phải làm sao?” Lúc này Cố Tri Ý nói chuyện bằng giọng rất bình tĩnh.
Lúc mọi người đều đã bình tĩnh thì dễ dàng hiểu nhau hơn, việc trao đổi cũng tốt hơn.
“Xin lỗi mẹ! Chúng con cũng sai, lần sau nếu đi ra ngoài chơi sẽ đi đến nơi ít nguy hiểm hơn, như vậy mẹ sẽ không cần lo lắng cho con nữa.”
“Đúng vậy, mẹ, hôm nay Nhị Bảo sai rồi, không nên giận dỗi với mẹ.”
Lần này Nhị Bảo đã chịu nhận lỗi, ngược lại còn rất sảng khoái. Cố Tri Ý cũng không phải nắm lấy không buông. Cô khẽ gật đầu.
“Lần này chúng ta đều có lỗi, vậy chúng ta đều tự kiểm điểm lại, được không?”
“Ừm, ừm!” Hai anh em nghiêm túc gật đầu.
Buổi tối, cả nhà lại nằm trên chung một chiếc giường.
Ngày mai sẽ phải rời xa rồi, làm thế này để chúng được an ủi trước vậy!
Lâm Quân Trạch: ...
Dường như cuối cùng người tổn thất nhất chỉ có anh.