Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 489

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:33:00
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý biết cũng không nên trách chuyện này lên người hai đứa bé. Nhưng vừa rồi nhìn thấy một mình Tam Bảo ở bờ sông và một đẩy kia của Cố Xảo, nếu như cô không kịp thời đuổi đến nơi, vậy hậu quả là gì, cô cũng không dám tưởng tượng nữa.

Cố Tri Ý đang chuẩn bị nguôi giận, lại nghe thấy Nhị Bảo lên án nói: “Thế nhưng, thế nhưng, Tam Bảo không chịu đi, chúng con cũng không có cách. Mẹ cứ nói chúng con phải nhường nhịn em trai, nhưng con vẫn là trẻ con, con cũng có bạn muốn chơi cùng, con không thể mỗi giờ mỗi phút đều nhìn em trai.”

Lúc bắt đầu còn tốt, sau đó càng nói hốc mắt càng đỏ: “Mẹ, sau khi sinh em trai, mẹ đã thiên vị em trai, không còn yêu con và anh trai nữa.” Nói xong thì lau nước mắt nước mũi rồi lập tức chạy về phòng.

Cố Trị Ý: ... Cái này là thế nào vậy?

Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Quân Trạch, Lâm Quân Trạch lắc đầu, vẻ mặt của anh cũng rất bất đắc dĩ.

Cố Tri Ý nhìn Đại Bảo còn đứng trước mặt, cô muốn hỏi xem có phải Đại Bảo cũng suy nghĩ như thế không.

Nhưng vừa hỏi, Đại Bảo đã nói: “Mẹ, con đi xem em trai.”

Nói xong thì đi ra ngoài.

DTV

Cố Tri Ý không khỏi suy nghĩ có phải bản thân cô đã xem nhẹ hai đứa con trai lớn rồi không.

Lâm Quân Trạch nhìn thấy vẻ mặt khổ não của vợ thì bước lên ôm vai cô, nói: “Vợ à, anh biết em vì chuyện lần này nên chỉ muốn cho Đại Bảo và Nhị Bảo lúc ra ngoài chơi đều phải trông coi em trai cho thật kỹ. Nhưng giọng điệu của em hôm nay...

Lâm Quân Trạch còn chưa nói xong đã bị Cố Tri Ý nhìn chằm chằm.

Lâm Quân Trạch vẫn kiên trì nói: “Nhưng giọng điệu hôm nay của em thì không đúng. Bọn chúng vẫn còn là trẻ con, chúng vốn mê chơi, đến những người lớn như chúng ta còn khó tránh khỏi có lúc sai sót. Em từ từ nói rõ ràng chuyện này với hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo, anh tin rằng chúng cũng không phải không hiểu. Lòng của em tốt, chỉ là cách em làm không đúng”

Khó có khi Lâm Quân Trạch nói được một đoạn dài như vậy. Cố Tri Ý nhìn anh, tràn đầy vẻ nghi ngờ hỏi: “Vậy bình thường em thật sự quá coi nhẹ chúng sao?”

Thật ra Lâm Quân Trạch cũng đang nghĩ đến vấn đề này, Nhị Bảo nói đến chuyện này đã chứng minh được một việc, hai đứa bé chắc chắn cho rằng cha mẹ chỉ thích em trai, không còn thương yêu chúng nữa. Anh thở dài dằng dặc, nói: “Vợ à, chuyện dỗ dành con cái thế này giao cho em vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-489.html.]

Nói xong thì vỗ vào bả vai Cố Tri Ý, dáng vẻ giao trách nhiệm quan trọng lại cho cô, sau đó đi ra ngoài.

Cố Tri Ý: ...

Được thôi!

Con trai thối, xem như hôm nay mẹ đây sai rồi. Tốt nhất con đừng bị mẹ nắm được cán!

Cố Tri Ý nghĩ như vậy, sau đó đã cầm giấy bút ra, bắt đầu viết lời xin lỗi.

Cô tận dụng hết sức, dùng những từ ngữ hai anh em có thể hiểu, có thể nói là viết rất có thành ý.

Sau đó lại lấy ra một đồng tiền lẻ.

Cô đi đến gian phòng kia, thử đầy cửa ra. Quả nhiên, bên trong đã khóa trái cửa.

Cố Tri Ý cũng chỉ có thể lấy thư đã viết và tiền lẻ kia nhét qua khe cửa, đẩy vào trong.

Cô đứng trước cửa gọi: “Đại Bảo, Nhị Bảo, vừa rồi mẹ cũng đã tự kiểm điểm lại rồi. Đúng là trước đó mẹ có chỗ không tốt, đây là thư xin lỗi của mẹ, hi vọng các con đại nhân không chấp tiểu nhân, tha lỗi cho mẹ.”

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy đồ vật được nhét vào trong khe cửa thì đã sớm tò mò ghê gớm, sau đó lại nghe mẹ nói xin lỗi, Nhị Bảo lập tức quên mất mình còn đang giận. Cậu bé lôi kéo anh trai chạy đến cạnh cửa, nhặt mảnh giấy trên đất lên.

Hai đứa chụm đầu vào nhau, chăm chú nhìn nội dung trên giấy. Đặc biệt phía sau mẹ còn nói, đây là tiền nhận lỗi.

Lần đầu tiên nhìn thấy một khoản tiền lớn như thế, Đại Bảo và Nhị Bảo đã không còn tức giận nữa. Nhưng Nhị Bảo vẫn kiêu ngạo, hừ hừ nói: “Mẹ mới vừa nói, chúng ta là đại nhân cũng không cần tức giận tiểu nhân là mẹ nữa. Đại Bảo, vậy chúng ta tha thứ cho mẹ đi nhé!”

“Ừm, tha thứ cho mẹ.

Đại Bảo cũng biểu thị đồng ý.

Loading...