Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 488

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:32:58
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ cũng đến nơi, lúc này ông ta đang kiểm tra cho Cố Xảo, bác sĩ nói: “Khí lạnh vào người, đứa bé này có thể phải sinh non, chuẩn bị một chút, thông báo cho người nhà cô ta, đưa vào bệnh viện nhanh đi!” Nói xong thì thu dọn lại đồ đạc, rồi rời đi.

Có người tốt bụng đã đưa cô ta đến bệnh viện. Trần Tuấn Nhân và mẹ của anh ta nghe được tin Cố Xảo sắp sinh non, mẹ Trần nghe nói còn đi bệnh viện trong huyện thành, trong lòng bà ta lúc này đã sắp tức c.h.ế.t đi rồi. Cái người này sao cứ thích làm ra vẻ vậy chứ. Sinh mấy đứa con gái còn không biết xấu hổ, cứ chạy đến bệnh viên trên huyện thành sinh? Cái mặt có bao lớn?

Nhưng vì nghe nói lần này là bé trai nên mẹ Trần chịu đựng đau lòng, cầm tiền rồi lập tức vào bệnh viện.

Cố Xảo bên này cũng xem như may mắn, lúc Lâm Quân Trạch vớt cô ta lên đã khiến cô ta ọc được nước ra, khí lạnh vào người nên phải sinh sớm, vốn dĩ phải đến tháng sau mới sinh đứa bé.

Mẹ trần bên này không ngừng phàn nàn Cố Xảo này làm bậy, làm hại cháu trai của bà ta chưa hấp thu đủ chất dinh dưỡng trong bụng phải nhanh chóng đi ra, một bên khác lại không thể không đau lòng đi nộp tiền giải phẫu.

Thật sự muốn bà ta làm thế nào để nén giận được?

Nhìn sang đứa con trai không rên một tiếng của mình. bà ta lại lôi kéo Trần Tuấn Nhân phàn nàn thêm một trận nữa.

“Trần gia chúng ta lập tức phải có đời sau.”

“Tuấn Nhân à, nếu cái thai này lại là con gái thì lập tức trả người phụ nữ này về nhà mẹ cô ta, nếu là cháu trai thì miễn cưỡng giữ lại.”

“Dù sao cháu của chúng ta sau này có người mẹ lên đại học thì cũng không mất mặt, con nói đúng không?”

Trần Tuấn Nhân ôm đầu rơi vào im lặng.

Anh ta nghe mẹ mình nói cái gì mà cháu trai, sinh viên đại học.

Nhưng lúc này trong đầu anh ta lại chỉ nghĩ đến một chuyện khác, chuyện này từ sau khi Cố Xảo mang thai, bản thân anh ta càng nghi ngờ nhiều hơn.

Trong đoạn thời gian này, anh ta và Cố Xảo có kết hợp sao? Nhưng anh ta nhớ rất rõ một lần kia là không có...

Bên này Trần Tuấn Nhân còn đang suy nghĩ miên man, mẹ Trần thấy vậy cũng chỉ cho rằng con trai làm việc mệt mỏi nên không đến quấy rầy. Một mình bà ta sốt ruột đứng ở cửa ra vào, đi tới đi lui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-488.html.]

Cố Tri Ý bên này ôm Tam Bảo trở về nhà, trên đường đi, Lâm Quân Trạch ôm lấy Tam Bảo, quan tâm hỏi thăm cô: “Vợ à, em có khỏe không?”

Cố Tri Ý lắc đầu.

Cô nhìn Tam Bảo không tim không phổi trong n.g.ự.c Lâm Quân Trạch, cũng không biết nói gì.

DTV

Tiện thể gọi cả Đại Bảo và Nhị Bảo về nhà.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy sắc mặt đen kịt của mẹ mình thì đều lựa chọn đi đến bên cạnh cha ruột.

Hôm nay mẹ quá nguy hiểm, giống như cọp cái trên núi vậy.

Chỉ là chúng cho rằng bản thân mình đã cách khá xa thì có thể lập tức tránh được một kiếp. Nhưng khi vừa về đến nhà, Cố Tri Ý vẫn kéo hai anh em ra.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, hôm nay các con dẫn em trai ra ngoài chơi đúng không?”

Hai anh em gật đầu.

“Vậy nếu các con dẫn em trai ngoài chơi, sao có thể để em trai ở lại một mình, ngồi trên bờ sông?”

Đại Bảo và Nhị Bảo đều xoa hai tay vào nhau, không ai dám nói lên tiếng nào. Hôm nay mẹ quá hung dữ, hai anh em không dám nói lời nào.

“Hửm?” Nhận được ánh nhìn chằm chằm mang theo vẻ c.h.ế.t chóc từ mẹ ruột, lúc này Nhị Bảo đã nơm nớp lo sợ, nói: “Mẹ, là tự Tam Bảo muốn ở lại, ngồi bên bờ, con kéo nhưng em ấy không đi theo.”

“Vậy em trai không chịu đi thì các con không biết ở lại bên cạnh nhìn em sao? Chẳng lẽ các con không biết rằng để lại một mình em trai ở bờ sông như vậy rất nguy hiểm sao?”

Lúc này, giọng nói của Cố Tri Ý đã không kìm được mà đã rất nặng nề.

Lâm Quân Trạch cũng ở bên trong nhà, anh muốn nói gì đó nhưng vẫn nhịn xuống.

“Con xin lỗi, mẹ, chúng con sai rồi!” Đại Bảo tương đối rất thức thời, cậu bé nhận lỗi đầu tiên.

Loading...