Không ngờ hôm nay, lúc cô đang dọn dẹp đồ đạc, trái tim đột nhiên tê rần, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy.
Lâm Quân Trạch cũng căng thẳng hỏi: “Vợ à, em sao vậy?”
Chẳng lẽ tự mình tức giận?
Cố Tri Ý khoát tay áo, dùng ý niệm hỏi thăm không gian Mông Mông: “Mông Mông, vừa rồi có chuyện gì đã xảy ra?”
Mông Mông trả lời rất mờ mịt, nó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Chủ nhân, tôi nghĩ có lẽ là cô đã kích hoạt lên công năng gì rồi. Cô có muốn nhìn thử không? Có thể Tam Bảo gặp nguy hiểm.” Mông Mông cũng chỉ có thể nói ra những gì nó biết.
Cố Tri Ý bên này nghe thấy Tam Bảo gặp nguy hiểm thì đâu còn nhớ cái gì nữa, không nói hai lời cô đã chạy ra bên ngoài, làm Lâm Quân Trạch bị dọa sợ, cũng vội vàng chạy theo.
Cố Tri Ý biết bình thường mấy đứa bé sẽ đi đến đâu chơi, nhưng hôm nay vì không muốn chạy vô ích, cô vẫn để Mông Mông nói rõ ràng nơi mấy đứa bé đang chơi.
Không bao lâu sau, Lâm Quân Trạch đã đuổi kịp Cố Tri Ý, hỏi: “Vợ à, đã xảy ra chuyện gì?”
Cố Tri Ý vừa chạy vừa nói: “Đoán chừng Tam Bảo đang gặp nguy hiểm, chúng ta đi đến đó xem thử đã.”
Vừa đến bên kia đã nhìn thấy mấy đứa bé đang chơi trên bờ.
Cô nhìn thấy Tam Bảo đang ngồi ngoan ngoãn trên tảng đá, cuối cùng Cố Tri Ý cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lâm Quân Trạch nhìn thấy đứa bé đang chơi, còn cười nói: “Vợ à, em xem, đây không phải còn đang tốt đẹp sao?”
Cố Tri Ý nghĩ rằng dự cảm này hẳn sẽ không sai, cô đi lên chuẩn bị ôm Tam Bảo xuống.
Chỉ là, vừa đúng lúc Cố Tri Ý ôm lấy Tam Bảo, thì đột nhiên có một bóng mờ ập xuống.
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể dựa theo phản xạ đầu tiên, ôm Tam Bảo thì lập tức xoay người.
Tuy có lảo đảo mấy lần, thì Lâm Quân Trạch đã chạy đến đỡ lấy bả vai của Cố Tri Ý, lúc đó cô mới đứng vững được.
Chỉ là người phụ nữ ở phía sau đã không may như vậy, bõm một tiếng, cứ thế mà rơi xuống sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-487.html.]
Vừa rồi trong lòng cô vô cùng hoảng hốt. Cũng may, cũng may!
Cô sờ tay lên Tam Bảo đang nằm trong lòng mình, cái gì cũng không biết. Vừa rồi nếu cô không nhanh một bước, đoán chừng Tam Bảo đã rơi vào trong nước rồi.
Đứa bé mới một hai tuổi rơi vào trong nước sẽ như thế nào, nghĩ đến cũng biết được.
Cũng bởi vì biết nên lúc này, Cố Tri Ý mới không khống chế được lửa giận. Đến cùng là ân oán thế nào lại khiến cho Cố Xảo làm ra loại chuyện này.
Không sai, người phụ nữ vừa nhào lên kia, theo Cố Tri Ý nhìn thấy chính là bóng dáng của Cố Xảo.
Không cần nghĩ cũng biết, người phụ nữ này chính là vì chuyện trước kia mà ghi hận trong lòng.
Nhưng bất kể là chuyện như thế nào cũng không thể ra tay với đứa bé như vậy, vì thế Cố Tri Ý làm thế nào cũng không thể chịu đựng được.
Cho nên cứ để cho Cố Xảo giãy dụa trong nước sông một hồi. Cố Tri Ý mới cho Lâm Quân Trạch đến vớt người lên.
Vừa rồi Lâm Quân Trạch nhìn thấy vợ mình và Tam Bảo suýt nữa đã rơi xuống sông, trong lòng lại càng không bình tĩnh được.
Trước tiên anh xông đến, nhưng vẫn chậm một bước.
Cũng may năng lực phản ứng của vợ anh rất tốt.
Cho nên khi Cố Tri Ý nói cứ để Cố Xảo ở trong nước sông thêm một lúc, thì anh cũng không có ý kiến gì.
Đừng nói cái gì mà quân nhân phải bảo vệ quốc gia, phải bảo vệ người dân. Nhưng người nhà mình suýt nữa đã không bảo vệ được thì người khác liên quan gì đến anh.
DTV
Cho nên lúc Cố Tri Ý nói đừng quan tâm đến cô ta, khó có được Lâm Quân Trạch không đưa ra lời phản đối. Cứ như vậy mà đứng trên bờ, nhìn Cố Xảo đang giãy dụa, dù lúc này cô ta còn đang mang thai.
Lúc này Cố Tri Ý lựa chọn phải cứng rắn.
Cô buông tha cho đứa bé của người khác thì ai buông tha cho con của cô?
Trong cuộc đời của mình, Cố Tri Ý luôn tin rằng sẽ không có chuyện giống như lấy ơn báo oán. Cho nên cứ để cô ta đi gặp quỷ đi!
Chỉ là đến cuối cùng Cố Tri Ý cũng không muốn làm lớn chuyện này, chờ được một khoảng thời gian kha khá thì Lâm Quân Trạch mới nhảy xuống vớt cô ta lên.
Cố Tri Ý giả vờ sợ hãi không thôi chạy gọi người.