Chu Khang Đức còn chưa nói xong, Cố Tri Ý đã hỏi ra trước: “Người mà chú muốn tìm chẳng lẽ lại tên là Dương Thiết Đông sao ạ?” Cố Tri Ý nghi hoặc lên tiếng hỏi.
Sau đó vừa nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Chu Khang Đức. Cố Trị Ý liền biết cô đã đoán đúng rồi. Thật không nghĩ tới, thế giới này lại nhỏ như vậy?
“Ai nha, nha đầu cháu cũng đã nghe qua đại danh của lão ấy sao?” Chu Khang Đức nhớ tới thời điểm tuổi trẻ năm đó, khí phách hăng hái, không nhịn được cũng có chút hoài niệm.
“Ha hả, nói ra chú có khả năng không tin đâu, lúc trước cháu còn gặp được một lần ở trên xe lửa đó, lần này cháu vừa mới lấy được thư thông báo trúng tuyển, giáo sư Dương cũng đến.”
Cố Tri Ý liền đơn giản mà nói lại một lần chuyện lúc trước xảy ra cùng với giáo sư Dương.
Chu Khang Đức mừng rỡ trực tiếp vỗ bộp lên đùi, “Duyên phận, chính là duyên phận, cháu nói thử với ta xem nào, lão Dương kia có phải là cũng đã già đi rất nhiều rồi đúng hay không? Là ta già hơn hay là lão ấy già hơn?”
Cố Tri Ý: Đây thật đúng là một vấn đề đòi mang!
Cũng may, Chu Khang Đức cũng không phải là thật sự muốn gây khó xử cho cô. Liền bày ra vẻ mặt cảm thán: “Lại nói tiếp, chúng ta cũng đã mười mấy hai mươi năm chưa gặp lại nhau, mọi người đều đã già đi rồi, cũng không biết là trước khi xuống dưới nấm mỗ, còn có thể gặp lại những người bạn trước kia được nữa hay không.
Người này sao lại bắt đầu lừa gạt tình cảm của người ta rồi thế này?
Chu Thu Nguyệt không nhìn nổi một màn này.
“Ba, ba nói bậy cái gì thế? Không phải chỉ là chuyện ngồi xe lửa mấy ngày thôi hay sao? Nếu ba muốn gặp, thì lần sau con sẽ mang ba lên kinh đô để gặp người bạn tốt đã giúp ba kia.” Chu Thu Nguyệt trực tiếp lên tiếng quyết định.
Ai, Chu Khang Đức giống như là nghĩ tới cái gì, vẫy vẫy tay. Nói: “Ba cũng chỉ là cảm khái một chút, con xem náo nhiệt cái gì chứ. Đi đi đi.” Cứ như thể là rất ghét bỏ vậy.
Nhưng mà Chu Thu Nguyệt cũng biết ông đang cố kỵ cái gì, cho nên cũng không nói nữa.
Cả hai người đều đang suy xét vì đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-486.html.]
Cố Tri Ý đã nhìn ra được không khí giữa hai người bọn họ không quá thích hợp, chỉ là đối với chuyện riêng tư của người khác cô không có thói quen hỏi thăm.
Sau khi tiếp tục tùy tiện hàn huyên thêm vài câu, liền mang theo mấy đứa nhỏ chuẩn bị trở về nhà.
DTV
Lúc này Tam Bảo đã ăn no, đang ghé vào vai của Lâm Quân Trạch ngủ thiếp đi.
Cả nhà ngồi xe bò trở về, còn Cố Tử Mộc ngồi xe bò bên kia trở về thôn Cố Gia.
Ai về nhà nấy. Thời gian ba người họ đến báo danh không lâu nên Cố Tri Ý đã rất muốn đến Hoa Thanh bên kia, thời gian đi xe lửa cũng rất dài.
Cố Tử Lâm cũng đi theo Cố Tri Ý, hai người đi như thế xem như có bạn trên đường.
Cho nên gần đây, họ cũng đã bắt đầu chuẩn bị quần áo mang đi bên kia, mẹ Lâm thì phụ giúp chuẩn bị một số đồ dùng hàng ngày, dù sao trong nhà cũng có hai sinh viên đại học nên bà đã chuẩn bị hai phần.
Cố Tri Ý đúng là không ngờ còn có một ngày mẹ chồng của mình quan tâm đến mình như vậy. Thế là cô cứ đi theo trêu chọc Lâm Quân Trạch, còn bị tên cẩu nam nhân Lâm Quân Trạch này khinh bỉ.
“Vợ à, mẹ anh làm vậy chủ yếu chính là yêu ai yêu cả đường đi mà thôi, em biết không?”
Ha ha, Cố Tri Ý trực tiếp cho anh mấy cái liếc trắng mắt.
Còn yêu ai yêu cả đường đi, tại sao không nói mẹ anh không thích em, chỉ thích mấy cha con các người.
Chỉ là mẹ Lâm đã giúp cô chuẩn bị đồ đạc, đến lúc đi chỉ cần tặng áo lông cho bà là được. Cùng lắm thì đến lúc đó nói rằng vừa làm xong, cũng sẽ không khó xử.
Mấy đứa bé trở về thôn, hoàn toàn buông lỏng bản thân, mỗi ngày đều đi ra ngoài chơi.
Cố Tri Ý nghĩ rằng có Đại Bảo để ý, chắc cũng sẽ không có chuyện gì cả.