Nói tóm lại, mấy người trẻ tuổi này vẫn rất tốt, tuy là hiện tại đều đã có gia đình, nhưng lại không hề vứt bỏ tấm lòng muốn tiến lên của mình. Sau này nha, tháng ngày của Cố gia không thể kém được.
Người của hai gia đình cứ như thể là họ hàng thân thích của nhau, trò chuyện về việc ở trong nhà, Đại Bảo và Nhị Bảo thỉnh thoảng ở một bên nói chêm chọc cười, đảm đương vai trò của một kẻ dở hơi. Cái bầu không khí này cũng rất không tồi.
Thời điểm giữa trưa, đám người Cố Tri Ý da mặt dày ở lại ăn cơm. Chủ yếu vẫn là Chu Khang Đức vẫn luôn bán thảm giả bộ đáng thương, nói cái gì mà trong nhà mỗi ngày cũng chỉ có mỗi hai cha con bọn họ, không có gì mới mẻ cả. Còn nói đứa con gái Chu Thu Nguyệt này nấu cơm không ăn được, không biết đau lòng cho ba ruột, chỉ biết mỗi ăn đồ ăn của tiệm cơm quốc doanh. Blah blah, trực tiếp làm cho Cố Tri Ý hết chỗ nói luôn.
Đi theo Chu Thu Nguyệt đi mua chút nguyên liệu nấu ăn, giữa trưa cô liền nấu cơm cho ông lão đại gia hỏa kia ăn, Chu Thu Nguyệt đứng ở một bên phụ trách làm trợ thủ.
Lâm Quân Trạch thì nhóm lửa.
Chu Khang Đức nhìn Lâm Quân Trạch “hiền huệ” như vậy, vẫn luôn nhắc mãi: Không tồi không tồi, tiểu tử này rất có tiền đồ.
Giữa trưa Cố Trị Ý làm vài món ăn, bởi vì là đang ở nhà người khác, cho nên Cố Tri Ý cũng không lấy đồ vật từ trong không gian ra ngoài.
Chỉ là vào ngày thường ở nhà, từ khi có cái công cụ gian lận là không gian này, số lần cô xuống bếp càng ngày càng ít đi trông thấy.
Hôm nay đã cảm giác được có chút ngượng tay, nhưng cũng may là đồ ăn làm ra vẫn không lệch ra khỏi tiêu chuẩn.
Bởi vì nghĩ là ông lão tuổi tác đã cao, Cố Tri Ý cũng không có làm đồ ăn quá nhiều dầu mỡ.
Làm khoai tây sợi chua ngọt, còn có gà nấu, còn cả xương sườn chưng tôi nhuyễn, thêm một đĩa rau xanh nữa vậy là xong rồi.
Nhưng mà Cố Tri Ý còn nấu cho bọn họ một nồi nước canh, mùa đông uống nhiều canh một chút để bồi bổ.
Chu Khang Đức vẫn là ăn rồi khen không dứt miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-485.html.]
Tiểu Cố nếu như mà là con gái nhà ông thì thật tốt quá, như vậy ông mỗi ngày đều có thể ăn được những đồ ăn ngon miệng thế này.
Thật ra cơm mà Chu Thu Nguyệt nấu cũng không có khó ăn quá như vậy, chỉ là tự miệng của Chu Khang Đức kén chọn, mỗi lần Chu Thu Nguyệt nấu cơm ông đều phải bắt bẻ hết chỗ này lại đến chỗ kia, dần dà, Chu Thu Nguyệt cũng không nấu nữa.
Cái đầu của hai cha con nhà này đã sắp vùi luôn vào trong chén cơm. Cũng không có tâm tư mà để tán gẫu cùng Cố Tri Ý, cơm nước quan trọng hơn.
DTV
Cố Tri Ý cũng không thèm để ý nhiều, liền quay ra gắp đồ ăn cho mấy đứa nhỏ, còn Lâm Quân Trạch bên kia, lại đi gắp đồ ăn cho cô.
Đừng nói nữa, hình ảnh này còn rất...... ấm áp??
Một bữa cơm mọi người đều ăn thực thỏa mãn, chuyện dọn dẹp giao cho Chu Thu Nguyệt, rốt cuộc vừa rồi khách nhân người ta đã làm cho một bàn đồ ăn to như vậy. Cũng ngượng ngùng ném chuyện dọn dẹp sang cho cô.
Thời điểm uống trà sau khi ăn xong, Chu Khang Đức cầm một phong thư, đưa cho Cố Tri Ý.
Cố Trị Ý: Không thể nào? Cho cô tiền à?
Nhưng mà cô không hỏi ra khỏi miệng, mà chỉ dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Chu Khang Đức.
Chu Khang Đức đem phong thư đặt ở trên bàn, ngồi xuống rồi mới nói: “Nghe nói là cháu báo danh vào hệ tin tức ở Hoa Thanh, chú có một người bạn tốt nhiều năm phỏng chừng lúc này cũng sẽ về đó dạy học, đến lúc đó cháu giúp chú giao cái này cho ông ấy. Ông ấy sẽ tự biết thôi.”
Cố Tri Ý nghĩ còn may là bản thân vừa rồi không hỏi ra thật, bằng không sẽ rất xấu hổ. Nhưng mà vẫn là hỏi: “Tên của người đó là gì vậy, có điểm nhận diện đặc trưng nào không ạ?”
Hoa Thanh lớn như vậy, Cố Tri Ý cảm thấy vẫn phải hỏi cho rõ ràng một chút, như vậy mới có thể không dễ dàng làm trò cười cho người khác.
“Ông ấy sao, đã rất nhiều năm không gặp rồi, phỏng chừng vẫn đang mang cái khung mắt kính kia của lão, họ Dương, gọi là Dương......