“Đúng vậy, ông nội Chu, ông vẫn còn nhớ rõ con sao?” Nhị Bảo nghiêng đầu, bán manh nói.
“Nhớ rõ, nhớ rõ, dù con có hóa thành tro, ông vẫn sẽ còn nhớ rõ con.”
Nhi Bảo: Lời này nghe vào sao cứ có cảm giác không được đúng cho lắm?
Nói xong nhìn về phía Cố Tri Ý, cười nói: “Xem ra đi đến bộ đội rồi thức ăn cũng không ra làm sao cả. Cháu có như thế nào cũng không thấy béo lên.”
Cố Tri Ý cũng đã quen rồi.
Một nhóm trưởng bối kia gặp mặt nhau nếu như không nói ra một vài câu con gầy rồi thật đúng là giống như thấy thiếu thiếu cái gì đó vậy, đương nhiên, là ngoại trừ người mẹ ruột kia của cô ra.
“Không béo lên, nhưng cũng không gầy đi mà đúng không ạ?”
“Ha ha ha, chú nghe anh cả của cháu nói nói là, mấy anh em các cháu, thế mà đều đã thi đậu đại học cả rồi đúng không? Không tồi không tồi. Sau này ra trường rồi có thể ăn được cơm của nhà nước.”
Cố Tri Ý gật gật đầu.
Hàn huyên thêm vài câu nữa liền bắt đầu nói ra chuyện chính của lần cố ý tới đây này: “Chú Chu, lúc trước chú cho anh cả nhà cháu một cơ hội để được vào làm trong xưởng chế biến thịt, cháu cũng biết cái đó là chú mua được từ chỗ người ta. Nhưng mà hiện tại, chúng cháu đều đã thi đậu đại học rồi, cũng không sợ chú chê cười, nhưng mà công việc đó mà để lại trong tay chúng cháu, xác thật giống như là củ khoai lang nóng phỏng tay, cho nên hôm nay chúng cháu tới nhà là muốn trả lại công việc này lại cho chú.”
Cố Tri Ý nói xong, còn cẩn thận dè dặt nhìn thoáng qua Chu Khang Đức, chỉ sợ ông lão này một lúc nữa sẽ lại tức giận. Nào biết Chu Khang Đức thế mà lại hiểu được mà gật gật đầu, “Được, cái này không đáng ngại, đến lúc đó để Tiểu Cố đi đến xưởng bên kia làm xong thủ tục là được rồi. Đến lúc đó chú sẽ giúp cháu sắp xếp ổn thỏa bên này”.
Chu Khang Đức cũng biết, có nhà ai là không có mấy người thân thích có nhãn lực kia chứ, cái cơ hội kia nếu là vẫn còn tồn tại ở nơi đó, vậy còn không phải là tranh nhau mà cướp đoạt lấy nó hay sao? Chuyện này nếu như không xử lý tốt, cả gia đình này đừng mong được sống an ổn. Cho nên Cố Tri Ý vừa nhắc đến việc trả lại, ông cũng liền sảng khoái mà đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-484.html.]
Thấy Cố Tri Ý còn vẫn luôn nhìn ông, không nhịn được cười nói: “Sao thế? Ông lão ta đây là người không biết suy nghĩ tốt xấu luôn sao hả? Lúc trước giao cho cháu cái cơ hội kia chính là để giúp mọi người giải quyết khó khăn, cũng không phải là để gây ra phiền toái thêm cho cháu.“
Cố Tri Ý vừa nghe thấy ông ấy nói như vậy, bản thân cô cũng cười rộ lên. Đúng vậy, bản thân cô sao đột nhiên lại có thể có cái suy nghĩ vặn vẹo như thế cơ chứ.
“Vâng, xem ra là cháu đã hiểu làm chú rồi ạ.” Hai người trêu chọc nhau vài câu.
Chu Khang Đức lúc này mới nhìn về phía Lâm Quân Trạch, “Tiểu Lâm à, cháu bên này có tính toán gì không? Vợ cháu thế mà đã sắp vào đại học Hoa Thanh rồi đấy.”
Ý tứ của câu nói này rất rõ ràng, vợ cháu đã vào được Hoa Thanh rồi, nếu cháu vẫn không chịu nỗ lực thêm chút nữa, vậy cháu có thể sắp không đuổi kịp vợ cháu nữa đâu đấy.
“Chú Chu, cháu phỏng chừng rất nhanh sẽ đi kinh đô hội hợp cùng với Tiểu Ý, bên trong bộ đội hiện giờ đã có cơ hội để được phát triển, lúc trước cháu cũng đã thi thử rồi, bây giờ chỉ chờ mỗi kết quả nữa thôi ạ.”
Mặc dù nói là đang chờ kết quả, nhưng thật ra Lâm Quân Trạch đối với kết quả đã nắm chắc khoảng tám chín phần. Cho nên mới dám nói ra lời như vậy.
Chu Khang Đức nghe xong cũng là thật tình mà chúc phúc cho bọn họ.
“Ha ha ha ha tốt, cả gia đình hai đứa vậy là không cần phải tách ra hai nơi nữa rồi, nếu tách ra thì quanh năm suốt tháng cũng không gặp nhau được mấy lần đâu.”
“Tiểu Cố đang chuẩn bị đi đến Triều thị bên này đi học sao?”
DTV
Chu Khang Đức lại hỏi Cố Tử Mộc.
Ông cũng biết, Cố Tử Mộc làm anh cả trong nhà, trách nhiệm phải gánh trên vai nặng hơn một chút, đối với suy nghĩ của Cố Tử Mộc cũng đã biết một chút.