Cố Tri Ý vòng khoanh hai tay trước ngực, không kiên nhẫn nói: “Được rồi, cô muốn nói cái gì thì nói thẳng đi.” Bạn tốt nhiều năm không liên hệ tìm lại mình không phải vay tiền thì cũng là chuẩn bị tìm người vay tiền. Chẳng lẽ thật sự là vay tiền thật?
Thấy Cố Tri Ý chịu nghe mình nói, Cố Xảo còn tưởng rằng Cố Tri Ý đã tha thứ cho cô ra nên cũng không quanh co lòng vòng nữa: “Vậy Tiểu Ý ơi, mình quên kể cho cậu là mình đã thi đậu đại học rồi. Nhưng vấn đề là mình không có đủ lộ phí, cho nên mình tới đây để hỏi là cậu có thể cho mình mượn chút tiền được không? Cậu cứ yên tâm đi, mình sẽ nhanh chóng kiếm được tiền để trả lại cho cậu.”
Ngoài mặt Cố Xảo nghiêm túc hứa hẹn nhưng trong lòng lại không nghĩ như vậy. Nhà của con nhỏ Cố Tri Ý cũng không thiếu chút tiền này nên chắc chắn sẽ không tìm cô ta đòi lại. Trong lòng Cố Xảo lén lút phân tích.
Cố Tri Ý nhìn Lâm Quân Trạch, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Cái miệng này của cô sợ là sẽ khai phá ra ánh sáng mới đó?
Liền cứ bình tĩnh như vậy mà nhìn Cố Xảo, Cố Xảo lại dùng vẻ mặt chờ mong mà nhìn cô, cứ như thể ngay trong giây tiếp theo cô sẽ lập tức gật đầu đồng ý luôn vậy.
Chỉ là......
“Không có tiền, không cho mượn!” Cố Tri Ý nói xong, liền đi lên xe, ôm sát lấy Nhị Bảo và Tam Bảo, vỗ vỗ bả vai của Lâm Quân Trạch.
“Về nhà.”
Lâm Quân Trạch “Ai” một tiếng, leo lên xe liền lưu loát mà rời đi. Để lại một mình Cố Xảo đứng trong gió hỗn độn.
???
Cố Xảo đứng tại chỗ tức giận đến mức đầu đã sắp bốc khói! Người này sao lại có thể như vậy được kia chứ?
Kẻ có tiền đều keo kiệt như vậy!!
Nhìn về phía cả nhà bọn hỏi rời đi, trong lòng lại càng thêm hận.
Nếu Cố Tri Ý này đã không biết tốt xấu như vậy, vậy cũng không nên trách cô ta.
Bên này Cố Xảo đang ở trong tối bí mật mờ ám làm vài chuyện, bên kia cả nhà Cố Tri Ý đã vui vui vẻ vẻ mà về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-482.html.]
Thời điểm đang đi trên đường, Nhị Bảo còn quay đầu lại nhìn Cố Tri Ý: “Mẹ ơi, cái thím vừa rồi là ai thế ạ? Cảm giác không tốt.”
Cố Tri Ý cũng không biết sao một cậu nhóc còn nhỏ tuổi thế này đã biết nói ra cái lời như người khác không tốt kia, liền hỏi cậu bé: “Sao con lại bảo không tốt thế?”
Nhị Bảo ấp úng không trả lời được, Đại Bảo ngồi ở phía trước, cũng nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, liền hô: “Mẹ, đó là vì có hương vị của người xấu trên người.”
Thanh âm của Đại Bảo theo gió bay ra ghế sau, Nhị Bảo giống như là rốt cuộc đã biết được chỗ nào không tốt. Vội gật đầu, phụ họa: “Đúng đúng đúng, chính là người xấu.”
Cố Tri Ý bị cái ngôn ngữ trẻ thơ của hai đứa nó làm cho tức cười, rõ ràng là một đứa bé còn nhỏ như vậy, mà đã biết cái gì là người xấu.
Nhưng mà hai nhóc này thật đúng không hổ là song bào thai, suy nghĩ trong đầu thật đúng là độ giống nhau cao đến không tưởng được.
“Hương vị của người xấu là cái gì thế, hai đứa các con đều có thể ngửi được sao?”
Cố Tri Ý hỏi ra khỏi miệng, hai đứa nó lại ậm ừ hơn nửa ngày cũng không biết phải trả lời ra sao.
Thật sự là điều này vượt qua phạm vi tri thức của bọn nó, nhưng mà hai đứa nó đều không biết rằng, còn có một loại cảm giác nữa gọi là giác quan thứ sáu.
Cố Tri Ý cũng không để ở trong lòng.
Về đến nhà ngồi một lúc liền bắt đầu đi nấu cơm, mấy ngày nay những người thân họ hàng kia nên rời đi cũng đã rời đi gần hết.
DTV
Vào ngày mùng năm, mới sáng sớm ra Cố Tử Mộc đã đến nhà, trong tay còn đang cầm đồ vật mà Lưu Ngọc Lan trước khi ra cửa bảo nhất định phải đưa cho Chu Khang Đức.
Lâm Quân Trạch mở cửa ra, cũng không ngoài ý muốn thấy được Cố Tử Mộc, liền cười nói: “Anh cả tới rồi, anh đã ăn cơm sáng chưa? Vừa vặn đi vào nhà ăn luôn cùng với bọn em một chút.”
“Không cần, không cần đâu, anh ăn ở nhà ăn xong rồi mới qua đây đó.”
Cố Tử Mộc vẫn cự tuyệt theo thói quen, nhưng mà vẫn bị Lâm Quân Trạch kéo vào nhà.
“Dù đã ăn qua rồi thì anh đi một đường tới đây cũng sẽ thấy mệt mỏi, đi đi đi, buổi sáng Tiểu Ý làm bánh bao, ăn rất ngon đó.” Nói xong liền kéo người đi vào trong phòng.