“Không không không, thím ơi, cháu không cần đâu, cháu còn nhỏ mà.” Cố Tử Sâm lập tức giãy giụa muốn về nhà.
“Ai da, không nhỏ nữa đâu! Bây giờ cứ quyết định trước đã, chờ đến khi cháu mười tám là có thể đính hôn rồi.”
Ha hả! Cháu không, cháu vẫn còn là bảo bối bé nhỏ đấy! Cuối cùng Cố Tử Sâm phải tốn sức chín trâu hai hổ mới trốn được, đến khi về tới nhà vẫn rất sợ hãi. Thế cho nên mấy ngày sau Cổ Tử Sâm cũng không dám ra khỏi nhà.
Lúc Lưu Ngọc Lan kể những việc này cho Cố Tri Ý nghe thì cô ngồi cười đến suýt vỡ cả bụng. Ha ha ha!! Cố Tri Ý nghe xong chuyện thì trưng vẻ mặt đồng tình nhìn về phía em trai bị dọa đến mức có bóng ma trong lòng, nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy trường hợp này khôi hài hết.
Chẳng qua, khi đối diện với vẻ mặt cảm kích của hai người chị dâu thì cô chỉ nói: “Chị dâu cả, chị dâu hai, hai chị không cần cảm ơn em đâu. Có được ngày hôm nay đều là do anh cả và anh hai em tự mình nỗ lực tranh đua, em cũng chỉ giúp các anh ấy kiếm chút tài liệu chứ không có gì to tát cả.”
Cố Tri Ý vẫn luôn không ôm mọi công lao vào người mình, cô không thể nào phủ nhận mọi nỗ lực bấy lâu nay của hai anh trai mình như vậy được. Những gì cô làm cũng chỉ là cung cấp một lựa chọn cho các anh, cụ thể thì vẫn là do bọn họ.
Dù sao đi nữa, trong lòng hai người Vương Quế Chi và Lâm Tú Mai thì cô em chồng chính là ân nhân của nhà bọn họ. Nếu em chồng mà không nói thì làm gì có ai biết kỳ thi đại học lại thực sự được khôi phục như vậy? Có thể ôn tập trước một thời gian dài như vậy cũng coi như là đi trước những người khác một bước.
Tuy Cố Tri Ý đã giải thích rằng đây chỉ là do may mắn nhưng mọi người đều không cho là như vậy.
Gần đây gặp nhiều chuyện vui nên tâm tình của Cố Khôn cũng rất sảng khoái, ông cười ha hả hỏi Lâm Quân Trạch: “Vậy đến lúc đó nếu Tiểu Ý đi tới Kinh Đô thì con với mấy đứa nhỏ sẽ ở lại quân đội à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-475.html.]
Lâm Quân Trạch trả lời: “Cha à, con định gửi mấy đứa nhỏ qua chỗ cha mẹ con nhờ họ chăm sóc một thời gian, bao giờ con và Tiểu Ý đi tới Kinh Đô thì sẽ đón chúng tới đó sau.
“Sao cơ? Con cũng đi tới Kinh Đô à?” Cố Khôn hỏi ra tiếng.
“Đúng vậy đó cha, quân đội bên kia cũng có cơ hội nên chắc hẳn là con cũng sẽ qua đó, nhưng mà chắc sẽ qua hơi muộn.”
Cố Khôn không nghĩ rằng lại có chuyện này, vốn dĩ ông còn cho rằng hai vợ chồng son bọn họ sắp phải phân cách hai nơi, bây giờ xem ra cả hai đều ở Kinh Đô nên cũng không cần phải lo lắng nữa.
DTV
Cố Tri Ý đứng một bên cười nói: “Cha à, mọi người không cần lo lắng quá đâu, bao giờ bọn con ở bên kia ổn định rồi thì đến lúc đó bọn con sẽ đón cha mẹ đi tới Bắc Kinh xem Thiên An Môn và Vạn Lý Trường Thành nước ta.” Cô sợ cha mẹ mình nhọc lòng nên đành khéo léo chuyển qua đề tài khác.
“Cái con bé này! Thôi được rồi, đến lúc đó nếu có thời gian rảnh thì cha mẹ sẽ đi tới Bắc Kinh chơi thử xem.” Cố Khôn cũng phối hợp đáp.
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng ông cũng không dám nghĩ đến chuyện này. Ở thôn họ Cố này thì ông miễn cưỡng được tính là đại đội trưởng, nhưng tới Bắc Kinh thì cũng chỉ là một người dân cực kỳ nhỏ bé mà thôi.
Cố Tri Ý nhìn Cố Tử Mộc, hỏi: “Anh cả, anh thực sự suy xét kỹ chưa? Anh vẫn muốn học đại học ở thành phố chúng ta à?”
Cố Tử Mộc gật gật đầu: “Đúng vậy, anh nghĩ kỹ rồi. Học gần nhà một chút thì ngày thường được nghỉ cũng có thể trở về thăm nhà, nếu không thì anh cũng không yên tâm.”
Cố Tri Ý cũng không nói gì. Cố Tử Mộc có thể hạ quyết tâm đi thi đại học đã khiến cô cảm thấy rất ngoài ý muốn rồi, anh lựa chọn nơi nào để học đại học thật ra cũng không quá khác nhau. Chọn học gần nhà một chút cũng tốt, thi thoảng có thể về thăm nom gia đình được. Nếu cả ba anh em cô đều đi tới Kinh Đô thì nhà này chỉ còn lại mấy người phụ nữ, cha đã già và Cố Tử Sâm mười mấy tuổi, cho nên Cố Tri Ý cũng rất đồng ý với ý nghĩ này của Cố Tử Mộc.