“Nào, con đây là lì xì của cậu hai. Các cháu nhớ cất kỹ vào, dừng để cho mẹ mấy đứa biết đấy nhé!” Cố Tử Lâm lại bắt đầu chuẩn bị dạy hư mấy đứa nhỏ.
Đúng lúc này thì Cố Tri Ý bước vào cửa, chào từng người một: “Ba, anh cả, chị dâu cả, anh hai, chị dâu hai. Năm mới vui vẻ!”
“Ai da, đây không phải là sinh viên mới của nhà chúng ta à?” Cố Tử Lâm đã làm cha rồi mà tính tình vẫn có chút trẻ con, nhìn thấy cô em gái đã lâu không gặp nhà mình thì lập tức không nhịn được mà mở miệng trêu chọc vài câu.
Cố Tri Ý trợn trắng mắt học theo giọng điệu của Cố Tử Lâm, mang vẻ mặt chế nhạo nhìn anh, “Ai da da, đây không phải là Cố sinh viên nhà chúng ta hay sao?”
Cuối cùng vẫn là Cố Tử Lâm chịu thua trước: “Khụ khụ, em gái à, chúng ta không náo loạn nữa.”
Lâu như vậy không gặp rồi mà cô em gái này của anh vẫn không đáng yêu như cũ, mà bình thường ba anh em vẫn thường xuyên trò chuyện thư tín nên bây giờ nói chuyện cũng không thấy quá lạ lẫm.
Cố Tử Sâm đứng bên kia u oán nhìn chị gái nhà mình, sao lần nào cũng bỏ qua cậu vậy? Cậu nhanh chóng lên tiếng thu hút sự chú ý: “Chị…”
DTV
Lúc này Cố Tri Ý mới quay sang nhìn cậu. Ôi mẹ ơi, chỉ mới không gặp một thời gian thôi mà, em trai cô ăn cái gì mà cao lên nhanh thế? Cô tiến lên đo thử một chút, cậu em trai này mới mười sáu tuổi mà đã cao hơn Cố Tri Ý một cái đầu rồi, “Xem ra lúc chị không ở đây thì em đã ăn không ít thứ tốt đúng không? Chậc chậc, nhìn cái vóc dáng cao ráo này đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-474.html.]
Cố Tử Sâm ngượng ngùng đáp: “Chị à, em cũng, cũng đâu có ăn cái gì đâu.” Con trai tuổi dậy thì đúng là khác biệt hẳn, không hề trẻ con như trước mà đã bắt đầu biết ngại ngùng.
Mấy người nói nói cười cười mà ngồi xuống, hai người chị dâu cũng lôi kéo Cố Tri Ý liên tục cảm ơn. Cố Tri Ý cảm thấy mình hơi có chút ăn không tiêu. Sao, sao tự nhiên mọi người lại nhiệt tình thế? Tuy bây giờ đang là tết thật, nhưng cũng không cần phải nhiệt tình như vậy mà!
Chị dâu cả Vương Quế Chi cảm thán: “Tiểu Ý à, chị dâu cũng không biết nên cảm ơn em như thế nào mới được nữa. Lần này anh cả em cũng đã đỗ đại học rồi, sau này ra trường chắc chắn sẽ làm việc trong cơ quan nhà nước.” Trước đó chồng chị còn có nhiều cố kỵ, cũng may mà cô em chồng đã làm tư tưởng công tác rồi còn đưa cho chồng chị một vị trí công nhân trong xưởng chế biến thịt nữa. Nói như thế nào thì Vương Quế Chi cũng vẫn tràn đầy cảm kích với Cố Tri Ý.
Lâm Tú Mai bên này cũng cảm kích y như vậy: “Tiểu Ý à, may mà có em luôn giám sát anh hai em ôn tập, nếu không thì nào có chuyện anh ấy thi đỗ đại học như vậy được như vậy cơ chứ?”
Trong khoảng thời gian này, cửa nhà họ Cố suýt chút nữa thì bị mọi người dẫm bẹp luôn. Không ít người đều cảm thấy tiếc nuối vì trước đó không nhắm đến hai đứa con trai lớn nhà họ Cố, sao trước đó họ lại không tinh mắt đi làm mối nhỉ? Thậm chí còn có người đặt mục tiêu lên trên người Cố Tử Sâm chỉ mới mười sáu tuổi.
Trong khoảng thời gian này Cố Tử Sâm bị dọa sợ tới mức không dám ra khỏi nhà. Thực sự là đáng sợ lắm luôn đó! Thi thoảng đang đi trên đường thì lại có vài cô vài thín lôi kéo cậu hỏi về chuyện chọn vợ.
“Con trai út nhà họ Cố à, cháu thấy con gái nhà thím thế nào? Tuy con bé lớn hơn cháu ba tuổi, nhưng không phải người ta hay nói gái hơn ba thì ôm gạch vàng à? Nếu cháu cảm thấy thích hợp thì thím sẽ giúp các cháu làm mai cho.”
“Tử Sâm à, cháu gái của thím mới mười lăm tuổi thôi, còn nhỏ hơn cháu một tuổi nữa. Con bé này cũng rất dịu dàng nhã nhặn, chắc chắn là cháu sẽ rất thích.”
Cố Tử Sâm nhìn cô gái đang cười ngây ngô trước mặt mà da gà da vịt nổi hết cả lên. Con bé quậy phá nhất trong thôn mà cũng không biết xấu hổ nói là nhã nhặn sao? Đây không phải mở to mắt nói dối à?