“Các con cũng yên tâm đi ra ngoài xông xáo, trong nhà có cha và mẹ các con, cha mẹ cũng có thể giúp các con chăm sóc con cái, các con không cần có nỗi lo gì về sau.”
“Nào, cũng chúc mừng nhà chúng ta có thêm ba người sinh viên. Hiểu Lan không ở đây, nhưng cha ở chỗ này, chúc mấy người các con tiền đồ như gấm. Nào, cạn ly.”
Nói xong, liền đưa chén rượu về phía trước. mọi người sôi nổi cầm lấy chén rươu. chạm vào chén nhau.
“Nào nào, ăn đồ ăn trước đi.”
Mọi người cũng đều ngồi xuống, người ăn uống, người nói chuyện.
Mọi người đều tràn ngập mong chờ đối với năm mới. Dù sao thì việc thi đại học đã yên lặng mười năm cũng đã khôi phục, này quang minh sẽ còn xa sao?
Đều ở mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp. Đối với Cha Lâm mà nói, sang năm hoa màu được mùa, đó chính là một năm tốt đẹp.
Mà đối với Mẹ Lâm mà nói, mấy đứa bé đều khoẻ mạnh, bà cũng không có gì mong ước nữa.
Đối với trẻ con mà nói, chỉ cần mỗi ngày có chơi, có ăn, đó chính là một năm tốt đẹp.
DTV
Định nghĩa tốt đẹp của mỗi người đương nhiên là khác nhau, nhưng là không thể phủ nhận, mọi người đều mang theo mong chờ vào tương lai tốt đẹp hơn.
Trên bàn cơm, đột nhiên nói đến vấn đề sau khi Cố Tri Ý đi học thì mấy đứa bé phải làm sao?
Cố Tri Ý buông đũa xuống, mới nói: “Cha mẹ, ba đứa bé có lẽ phải nhờ đến cha mẹ chăm sóc một thời gian, chờ con tới bên kia ổn định xong mới đón mấy đứa bé qua để chăm sóc.”
“Việc này có gì phiền toái, nhưng mà con chuẩn bị thuê phòng ở một mình sao?” Mẹ Lâm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-471.html.]
Cố Tri Ý gật đầu.
Cha Lâm lại hỏi: “Vậy con đi học thì ai chăm sóc mấy đứa bé, nếu không con cứ yên tâm đi học là được, mấy đứa bé thì để ở nhà, có cha và mẹ con mà.”
Mẹ Lâm rất đồng ý với lời của Cha Lâm. Chắc chắn tiêu phí ở thủ đô bên kia rất cao, bây giờ lại phải thuê nhà, lại muốn chăm sóc mấy đứa bé, số tiền phải chi tiêu không phải sẽ rất lớn ư?
Cố Tri Ý không mở miệng, Lâm Quân Trạch đã nói trước.
“Cha, mẹ, đến lúc đó có lẽ con cũng sẽ đi kinh đô bên kia tiến tu, cho nên bọn con tự chăm sóc mấy đứa bé cũng không có vấn đề gì lớn lắm.”
Lời này của Lâm Quân Trạch khiến tất cả mọi người đang ngồi trên bàn đều chấn kinh. Gì cơ?
“Lão tứ, con cũng định đi tới Bắc Kinh sao?” Cha Lâm cũng không nghĩ rằng con trai nhà mình lại có ý định này.
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Lâm Quân Trạch, mẹ Lâm vui đến mức suýt nữa thì không nhịn được mà vỗ đùi, “Ai da, không hổ danh là niềm kiêu ngạo của nhà họ Lâm gia chúng ta mà! Lão tứ à, các con cứ yên tâm đi, mẹ nhất định sẽ nuôi ba đứa nhóc nhà con trắng trẻo mập mạp.”
Cố Tri Ý cười cười gật đầu. “Cảm ơn mẹ ạ, mẹ cũng đừng chiều mấy đứa quá nhé.”
Sau khi ăn xong thì Cố Tri Ý hỗ trợ thu dọn bát đũa còn Lâm Quân Trạch ngồi trong phòng nói chuyện phiếm cùng cha Lâm, anh còn đưa một trăm khối sinh hoạt phí cho cha Lâm trước. Cha Lâm cũng không nói cái gì mà chỉ nhận lấy.
Thật ra ý mẹ Lâm là không định nhận tiền, bà chỉ sợ con trai út đi tới Bắc Kinh sẽ có nhiều thứ cần phải bỏ tiền thôi. Thế nhưng hiện tại mấy đứa con trai đều đang đứng đây nhìn nên bà cũng không dám nói cái gì, trong lòng thầm nghĩ buổi tối trở về phải thương lượng với bạn già một chút để trả lại số tiền này mới được.
Buổi tối mấy đứa nhỏ đều đã ăn đến no căng, bụng đứa nào đứa nấy cũng đều tròn vo. Nhị Bảo còn cực kỳ khoa trương mà ợ mấy tiếng nho nhỏ, đủ để thấy được cái bụng nhỏ của cậu đang căng đến mức nào.
Buổi tối tất cả mọi người ngồi cùng nhau vây quanh bếp lửa, vừa trò chuyện vừa uống trà nóng rất thích ý.
Chờ đến khi thời gian đã muộn thì người một nhà mới cầm đèn pin đi về nhà. Buổi tối còn muốn đón năm mới, Tam Bảo thấy hai anh trai không ngủ thì cũng nhất định không chịu ngủ, cả nhà dứt khoát cùng nhau chờ đến mười hai giờ đêm.