Sau khi Lâm Quân Trạch rời giường liền cưỡi xe đạp đi mua lương thực, nguyên liệu nấu ăn trong nhà vẫn còn, nhưng mặt ngoài vẫn phải đi mua một ít.
Đồ vật dùng để ăn tết thật ra có thể để ngày mai mới đi chuẩn bị.
Nhưng bữa tối cũng cần ăn, cho nên Lâm Quân Trạch vẫn là chạy đến đại đội, mua lương thực.
Đồ ăn thì nói là quay về nhà họ Lâm bên kia cầm một chút, đến lúc đó đóng cửa lại, ai biết bọn họ ở nhà ăn là thịt hay là đồ ăn gì.
Lâm Quân Trạch mua lương thực trở về, Cố Tri Ý cũng liền bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Buổi tối thì người một nhà sẽ ăn đơn giản hơn một chút, Bây giờ đã là mùa đông, mọi người cơm nước xong cũng đều đi ngủ sớm.
Cố Tri Ý đun nước, người một nhà tắm nước ấm thoải mái, sau đó cũng đồng thời nằm trên giường.
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch nói ngày mai muốn đi mua chút đồ vật, nếu còn thời gian thì còn phải đi nhà họ Cố bên kia một chuyến. Nếu thật sự không kịp thì chỉ có thể chờ đến mùng hai tết mới về nhà mẹ đẻ.
Ngày hôm sau, Lâm Quân Trạch đi huyện thành mua một ít đồ vật thăm người thân, còn Cố Tri Ý lại lấy quả từ không gian ra, tặng cho mỗi nhà một ít.
Kỳ thật cũng chính là đặc sản của tỉnh Liêu bên kia, còn có tương vịt Cố Tri Ý tự mình làm trong không gian.
Mang cho nhà họ Lâm ba con, bây giờ đã chia nhà ra ở riêng, mỗi nhà một con, cũng cầm một con sang nhà Lâm Xuân Lệ.
Đến khi đưa xong thì Lâm Quân Trạch bên kia cũng đã trở lại, có lẽ hôm nay không đi đến nhà họ Cố được, bởi vì mẹ Lâm kêu buổi chiều cùng nhau ủ bột, chuẩn bị làm bánh bao.
Buổi tối là thời gian người một nhà ở nhà ăn tối, ngày hôm sau chính là ngày 30 tết.
Giữa trưa cơm nước xong sớm liền tắm rửa thay quần áo mới cho mấy đứa bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-470.html.]
Bắt đầu chuẩn bị cơm tất niên, nhưng mà năm trước không trở về, năm nay ý của mẹ Lâm là cả gia đình cùng nhau ăn.
Cố Tri Ý cũng không từ chối, dù sao thì sau này cả nhà bọn họ cũng cách khá xa, cũng không biết còn có thể cùng nhau ăn mấy bữa cơm nữa.
Cố Tri Ý cũng không có ý kiến gì đối với chút yêu cầu này của người lớn, thu dọn đồ vật của mình, để Lâm Quân Trạch lấy ra bếp lò. Liền đi đến nhà họ Lâm bên kia.
Năm nay cha Lâm cũng làm bánh cuộn thịt, mâm cơm tất niên làm sao có thể thiếu cơ chứ?
Còn có gà luộc, còn làm thêm mấy món ăn nữa, Cố Tri Ý bên này đã làm xong nước dùng. Chỉ cần thêm canh gà vào đun lên là có thể, đến lúc đó ăn cho nóng.
Nhưng mà cũng sợ bọn họ ăn không no, cha Lâm còn xào một đĩa hủ tiếu xào.
Hủ tiếu xào cũng là dùng bột nước thêm sinh phấn làm được, cùng loại với mì xào, nhưng hương vị lại không giống nhau.
Bên này hủ tiếu xào giống nhau chưng nhiều, đều sẽ phơi khô, cùng mì sợi giống nhau, ngày thường muốn ăn liền nắm nấu canh.
Hương vị cũng không tồi.
DTV
Cố Tri Ý vừa vặn mang theo tương tự mình làm trở lại, cho nên lần này xào hủ tiếu bỏ thêm loại tương này, đúng là khỏi cần nói, mùi vị đúng là không tồi.
Cái bàn không đủ lớn, không đủ chỗ cho người của cả gia đình ngồi, cho nên Cố Tri Ý bên này làm hai cái nồi, mấy đứa nhóc bên kia là canh suông. Người lớn bên này là nồi uyên ương, lựa chọn nhiều, mọi người đều tự mình gắp đồ ăn vào nồi.
Cố Tri Ý cũng không ôm Tam Bảo, múc cho cậu nhóc chút canh và một ít đồ ăn tương đối dễ tiêu hóa, đặt ở trong chén, để cho cậu nhóc từ từ ăn.
Hôm nay Cố Tri Ý cầm hai bình rượu, lúc ngồi vào bàn liền rót cho mỗi người một chút, phụ nữ thì rót rượu trái cây, độ cồn không cao, còn mang theo vị ngọt thanh của trái cây.
Cha Lâm bưng chén rượu lên, mọi người thấy vậy cũng đều sôi nổi bưng chén rượu trước mặt mình lên.
“Năm nay, khó có khi cả gia đình chúng ta được đoàn tụ, cũng không biết khi nào mới có lần đoàn tụ sau. Nhưng mà, người chủ gia đình như cha vẫn vô cùng vui vẻ, chứng minh con cái đều có tiền đồ của chính mình.”