Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 469

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:30:52
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người tuy nói đã hơn một năm không gặp, nhưng vừa thấy mặt mới nói chuyện vài câu, cảm giác quen thuộc này lại về rồi.

“Nghĩ các em vừa trở về có lẽ là không có gì ăn, mang cho nhà em vài món ăn.” Lâm Xuân Lệ đưa đồ vật trong tay qua.

“Vậy cảm ơn chị Xuân Lệ.”

Cố Tri Ý kéo chị ấy vào nhà, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.

Một lát sau, Lâm Xuân Lệ mới nói nói: “Còn chưa kịp chúc mừng em đâu, sinh viên của đại học Hoa Thanh.”

Lâm Xuân Lệ cũng thật lòng thật dạ vui thay cho Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý lúc trước không phải chưa từng hỏi qua Lâm Xuân Lệ, nhưng chị ấy vẫn luôn nghĩ đến bốn đứa bé nhà mình, không thể đè tất cả áp lực lên trên người chồng chị ấy được.

Cố Tri Ý cũng không nói thêm gì, dù sao thì chính bản thân chị ấy cũng không biết sẽ khôi phục việc thi đại học, nhưng bây giờ đã khôi phục, chị ấy cũng đã nhìn thấy. Cũng không biết ý nghĩ của chị ấy có thay đổi không?

“Chị Xuân Lệ, chị cũng biết, lúc trước em vẫn luôn chuẩn bị chờ đến ngày này, không ngờ ngày này lại tới nhanh như vậy. Còn chị thì sao, bây giờ vẫn giữ suy nghĩ trước kia sao?”

Dù sao thì chị ấy cũng là người bạn đầu tiên của Cố Tri Ý ở thế giới bên này, cho nên Cố Tri Ý vẫn hỏi nhiều một câu.

DTV

Kỳ thật cũng có thể hiểu được áp lực của Lâm Xuân Lệ.

Rất nhiều lúc không phải bản thân không muốn cố gắng, chỉ là đã bị cuộc sống mài mòn góc cạnh, không muốn thay đổi hoàn cảnh hiện giờ, một lần nữa đi đối mặt với một hoàn cảnh hoàn toàn mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Có lẽ cũng tràn ngập sợ hãi đối với một tương lai mà mình không biết đi?

Khóe miệng Lâm Xuân Lệ xụ xuống, nói: “Chị thì thôi đi, bây giờ đã là mẹ của mấy đứa bé, không đi góp vui nữa.”

Lâm Xuân Lệ vẫn mang suy nghĩ như cũ, chính là không muốn lăn lộn, cảm giác bản thân mình cũng đã một đống tuổi.

Dù sao thì đã đắm chìm trong thời gian mười năm, mười năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện. Có lẽ thời điểm bắt đầu còn có cảm giác không cam lòng, cảm thấy vận mệnh bất công, nhưng dần dần, bị những chuyện vụn vặt của gia đình quấn lấy, cũng mài hết những khí phách và hăng hái của thuở niên thiếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-469.html.]

Cố Tri Ý gật gật đầu, tôn trọng suy nghĩ của Lâm Xuân Lệ, dù sao thì ở thời đại này, cũng không nhất định cũng chỉ có mỗi con đường vào đại học mới có thể sống nổi.

“Chị Xuân Lệ, anh Dũng bên kia còn thu mua sao?”

Cố Tri Ý tiến đến bên cạnh Lâm Xuân Lệ nhỏ giọng hỏi.

Lâm Xuân Lệ gật đầu: “Vẫn còn đang thu mua, nhưng mà gần đây tra xét hơi nghiêm, cho nên chị cũng không để cho anh Dũng của em đi mạo hiểm.”

Cố Tri Ý đồng ý gật đầu: “Đúng vậy, tiền này kiếm không xong, an toàn vẫn là quan trọng nhất.”

Cố Tri Ý là biết, thời gian này sẽ tương đối nghiêm, cho nên mới vào đến thời gian gần cuối năm, Cố Tri Ý đã bảo Trương Lực bên này thu tay lại.

Trong khoảng thời gian này vẫn nên tạm lánh nổi bật trước đã.

Dựa theo ký ức của Cố Tri Ý, hình như Trương Lực đời trước cũng xảy ra chuyện ở khoảng thời gian này.

Cho nên cô trực tiếp để cho bọn họ nghỉ, tất cả đều ăn tết sớm.

Tuy rằng, mấy người Trương Lực còn muốn tiếp tục kiếm tiền, nhưng Cố Tri Ý không cung cấp nguồn cung nữa, bọn họ cũng chỉ có thể nghỉ ngơi.

Cũng coi như là nghỉ ngơi một thời gian, ở nhà cùng với người nhà.

Lâm Xuân Lệ nói chuyện một hồi mới đi, Cố Tri Ý bên này mới nhớ tới lúc trước để cho Trương Lực lấy khoản tiền hàng cuối cùng đặt ở một cái hốc bí mật mà mình đã đào.

Lập tức đi đến phòng bếp, dịch ngăn tủ sang một bên, lại cạy gạch ra. Duỗi tay vào, quả nhiên sờ đến một đồ vật cứng rắn.

Lúc trước sợ gửi tiền đến bộ đội bên kia không tiện, đã để cho Cương Tử trực tiếp đặt tiền ở nơi này. Cậu ấy vừa bỏ vào, Cố Tri Ý đã lấy đi luôn rồi. Như vậy cũng không cần lo lắng số tiền này sẽ bị người khác nhìn thấy.

Khoản tiền cuối cùng hẳn là ngày hôm qua vừa mới bỏ vào, Cố Tri Ý đã quên mất. Cho nên mới tới tận bây giờ mới lấy, vừa vặn coi như chi tiêu ngày tết.

Khôi phục cửa động lại dáng vẻ ban đầu, cô cũng dịch ngăn tủ trở về chỗ cũ.

Loading...