“Vợ thằng tư à, sau này chính là người được sống ở kinh đô rồi, nghe nói đó chính là thành phố lớn đấy.”
“Còn không phải sao, nhưng mà, không phải nói làm sinh viên này còn có cái gì mà trợ cấp nữa sao? Cũng không tốn bao nhiêu tiền, tốt nghiệp ra còn được phân công công việc luôn đó.”
“Cho nên nói người có đầu óc thông minh đúng là không giống nhau.
Mẹ Lâm bị một đám hàng xóm vây quanh, cũng toàn lời thổi rắm cầu vồng khiến cho mẹ Lâm cảm thấy bà cũng đều sắp bay lên trời rồi.
“Ôi chao, không có không có, vợ thằng tư của nhà chúng tôi lúc trước ở nhà cũng đã đọc sách, đây cũng là do con bé cố gắng mà có.”
Câu nửa thật nửa giả này của Mẹ Lâm, lúc trước ai mà không biết Cố Tri Ý này là một đứa phá của chứ? Nhưng mà lúc này mọi người cũng đều lựa chọn phụ họa, không lật lại những tật xấu trước kia nữa.
Những người có thể tới đây chơi cũng đều là những người mà ngày thường đi lại tương đối gần, nếu là thật sự mà có người giống như mẹ Dương đại tráng mà tới đây, vậy thì thật đúng là cách ứng c.h.ế.t người.
Ngày vui như vậy mọi người cũng không nói ra lời nào đen đủi.
Ngồi một hồi lâu mới chào rồi đi về, Cố Tri Ý cũng đứng dậy chuẩn bị quay về nhà bọn họ.
“Cha mẹ, chúng con cũng đi về trước.”
Lâm Quân Trạch đứng lên, cầm hành lý nói.
“Ừ được được, trong nhà cũng đã thu dọn sạch sẽ, con xem đến lúc đó có thiếu cái gì, thì cứ tới trong nhà lấy là được.” Mẹ Lâm nói.
Lâm Quốc Đống muốn hỗ trợ xách hành lý, bị Lâm Quân Trạch từ chối.
“Anh cả, không bao nhiêu cả, để em tự cầm là được.”
Từ Nhà họ Lâm ra, tới tận trên đường mới nhìn thấy ba anh em Đại Bảo. Quả nhiên, về thôn lần này, trên người không bẩn thỉu nhem nhuốc, thì đúng là không đủ vẻ bình dân.
DTV
Mấy đứa nhóc mới đi ra ngoài không bao lâu, mà bây giờ trên người đã xuất hiện vết bẩn.
Nhìn thấy Cố Tri Ý, tiến lên muốn hỗ trợ cầm đồ vật.
Cố Tri Ý cũng không khách sáo, giao tay nải không nặng lắm ở trên người mình cho Nhị Bảo.
Nhị Bảo…......
Mẹ ơi, con chỉ là ý tứ một chút thôi mà. Sao mẹ còn thật sự đưa chứ
Thở dài, cậu bé đành nhận mệnh nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-468.html.]
Ai bảo mẹ là phụ nữ chứ, là con trai phải chiều chuộng nha.
Người anh trai Đại Bảo này vẫn rất có lương tâm, tiến lên liền giúp đỡ Nhị Bảo khiêng góc bên kia.
Kỳ thật tay nải cũng không nặng, nhưng lại bị hai anh em này xách ra dáng vẻ vô cùng nặng nề.
Cố Tri Ý bế Tam Bảo lên, hỏi: “Tam Bảo, anh trai mang con đi làm gì nè?”
“Đi chơi.”
“Chơi cái gì?”
“Chơi đất nha.”
Cố Tri Ý:.......
Quả nhiên. Lần này về trong thôn, cảm giác như được thả bay bản thân mình vậy.
Nhưng mà tính cách của trẻ con là mê chơi, Cố Tri Ý cũng không quản.
Chỉ cần không đi đến nơi nguy hiểm, còn lại thì chơi như thế nào đều được.
Về đến nhà, đẩy cổng ra, quả nhiên trong nhà đã được thu dọn sạch sẽ.
Trong nồi cũng đã có nước ấm. Cố Trị Ý biết là lúc trước mẹ Lâm đã đun xong.
Cố Tri Ý đổ nước ra, cô cũng không để cho bọn nhóc tắm rửa, nghĩ chờ đến buổi tối rồi mới tắm. Giữa trưa chỉ lau qua người cho bọn nhóc rồi để cho bọn nhóc đi ngủ.
Cũng đã chơi đùa cả nửa ngày rồi, bây giờ vừa cởi áo khoác, nằm lên giường, lăn vài cái, đứa nào nằm ở chỗ của đứa nấy rồi ngủ say tít thò lò.
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch cũng nghỉ trưa cùng với mấy đứa bé.
Vừa đến giữa trưa, mới vừa sửa sang lại hành lý xong, Lâm Xuân Lệ đã tới nhà.
“Tiểu Ý à, xem như bao ngày chị ngóng trông em đã trở lại.”
Người còn chưa thấy đâu, tiếng nói đã tới trước.
Cố Tri Ý nhìn thấy chị ấy thì trên mặt cũng mang theo nét vui mừng.
“Chị Xuân Lệ, lâu lắm không gặp rồi, chị vẫn trẻ như vậy.” Cố Tri Ý trêu đùa.
“Ôi chao, em nói vậy không phải trêu đùa chị sao? Ngày nào cũng mặt cúi xuống đất lưng hướng lên trời, không già cũng đã được coi là tốt lắm rồi.” tính cách của Lâm Xuân Lệ vẫn tùy tiện như trong trí nhớ.