Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 465

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:30:46
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý nhìn thoáng qua, làm bộ như mới biết được: “Ai nha, quá ngượng ngùng, thím cũng biết người tham gia quân ngũ ăn nhiều, đây là phần cho anh ấy.”

Nói xong cô cũng mặc kệ bà ta, người một nhà cứ như vậy ăn hết đồ ăn.

Thằng nhóc càng khóc lớn hơn khi thấy bà nội không lấy được.

Bà nội thằng nhóc nghe thấy cháu trai khóc trái tim đều nát, một bên an ủi, một bên lại chửi thầm trong lòng: Cả gia đình này nhìn điều kiện cũng khá giả nhưng không ngờ lại keo kiệt đến vậy. Quả nhiên, người càng có tiền càng keo kiệt! Những người này đều là người trong xã hội phong kiến, đều phải bị đem đi cải tạo.

Trong lòng bà ta vẫn luôn nghĩ cả gia đình Cố Tri Ý sẽ không có kết quả tốt gì đó. Một bên còn phải trấn an cháu trai ngoan của mình.

Cả gia đình Cố Tri Ý trong tình huống gà bay chó sủa ăn bữa cơm đầu tiên.

Ăn cơm xong chuẩn bị đi nghỉ ngơi một lát, thằng nhóc bên kia lúc này mới ngừng nghỉ, cầm ly sữa mạch nha bà nội nó mới pha uống xong. Cuối cùng thì nó cũng dừng lại.

Bên này cô dỗ mấy đứa nhỏ đi ngủ, một nhà an tĩnh ngủ trưa.

Chẳng qua giấc ngủ trưa này cũng không được bao lâu, bởi vì lại bị thằng nhóc bên cạnh đánh thức.

Cố Tri Ý không nói nên lời.

Cũng chỉ có thể mặc vào áo khoác ngồi dậy, để Lâm Quân Trạch nhìn bọn nhỏ, chính mình đi rửa mặt.

Khi quay lại thì thấy bọn nhỏ cũng đã tỉnh, mặt ngốc ngốc ngồi ở trên giường.

Cố Tri Ý mặc áo khoác vào cho bọn nhỏ, sau đó cũng dựa vào giường đọc sách như Lâm Quân Trạch.

Chỉ là tiếng ồn ào bên cạnh thực sự rất khó chịu.

Cố Tri Ý không nhịn được mở miệng nói: “Thím, đứa nhỏ nhà thím thật có sức sống nhỉ?”

Khi người bình thường nghe được lời này sẽ để đứa nhỏ nhà mình giảm bớt ồn ào lại.

Ai ngờ người phụ nữ này còn tỏ ra vẻ mặt vinh dự kiêu ngạo, thật sự nghĩ Cố Tri Ý đang khen cháu trai của bà ta. Cười nói: “Em gái không biết sao? Đây là đứa cháu trai duy nhất của nhà tôi, phải nuôi dưỡng đặc biệt, không phải sao?”

Cố Tri Ý: Ha hả – đã nhìn ra. Dáng người này thoạt nhìn là nuôi dưỡng theo con nhà giàu có.

Rõ ràng không thể giao tiếp với đối phương nhưng Cố Tri Ý lựa chọn câm miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-465.html.]

Chờ sau khi bọn nhỏ tỉnh táo, Lâm Quân Trạch đứng dậy cầm vài quả lê đi rửa sạch.

Khi trở về, thằng nhóc bên kia cũng nhìn thấy trái cây trong tay Lâm Quân Trạch, cũng không náo loạn.

Chỉ là bò dậy ngồi nhìn thèm, cũng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm như vậy. Thật sự, khiến người khác không cho cũng xấu hổ.

Cho nên Cố Tri Ý cũng không bủn xỉn, bẻ cho thằng nhóc một nửa quả lê. Thằng nhóc vui vẻ nhận lấy, bên cạnh gặm nhấm.

Cố Tri Ý cảm thấy một nửa quả lê có thể đổi được một khoảnh khắc bình yên, nó rất đáng giá.

Bọn nhỏ sau khi yên tĩnh ăn xong quả lê, cũng đi theo Cố Tri Ý yên tĩnh nhìn sách.

Bọn họ được Cố Tri Ý ảnh hưởng cho nên khi không có việc gì sẽ mang sách ra đọc.

Cố Tri Ý chậm rãi dạy bọn nhỏ tiếng Anh, đôi khi còn dùng tiếng Anh đơn giản giao tiếp.

Lâm Quân Trạch ngốc ngốc ngồi ở bên cạnh, vì để dung nhập tốt hơn, Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cũng cầm lấy sách tiếng Anh ra xem. Người một nhà có thể nói là rất đồng bộ.

Những ngày trên tàu có thể nói là hỗn loạn, những ngày này kéo dài cho đến khi hai bà cháu đối diện xuống tàu mới bình tĩnh lại.

Chờ đến khi tới huyện Triều đã là ngày 28.

Mọi thứ ở nhà cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Mẹ Lâm cũng đã giúp dọn dẹp trước nhà của Cố Tri Ý, chuẩn bị thêm một số đồ cần thiết.

Cả gia đình chỉ còn chờ một nhà Lâm Quân Trạch, bởi vì lần này không biết khi nào mới trở về.

Lúc này, một nhà Lâm Quân Trạch cũng đã đến huyện Phong. Tự mình tìm một chiếc xe trở về.

Mẹ Lâm nghĩ rằng cũng sắp đến thời gian, cho nên vẫn thường hay đứng chờ trước cửa thôn.

Khi gần đến giữa trưa, thật đúng là bà đã đợi được bọn họ. Vô cùng kích động, từ xa vẫy vẫy tay, hô to: “Thằng tư, thằng tư, nơi này.”

Lâm Quân Trạch cũng nhìn thấy được, bọn nhỏ cũng thấy được, đều hứng phấn vẫy tay với mẹ Lâm.

DTV

“Bà nội, bà nội.”

Loading...